Chuyển tới nội dung chính

303. Khẽ nhắn nhủ phàm trần

Khẽ nhắn nhủ phàm trần

🪷 Những lời nhắn nhỏ

Văn tập: 303 Xuất bản: 07/2024 Tác giả: Liên Sinh Hoạt Phật Lư Thắng Ngạn Biên dịch: Ban Biên dịch và Truyền thông Upala Việt Nam


Mục lục

Lời mở đầu

Ngày hôm đó. Tôi muốn đặt tên cho quyển sách thứ 303. Tôi nghĩ đến một đoạn trong Kinh Hoa Nghiêm: "Nguyện cho tất cả chúng sinh, đạt được thân trí tuệ, tự tại trong cõi bất tử. Nguyện cho tất cả chúng sinh, đạt được thân biển báu, ai thấy cũng được lợi ích, không ai qua lại vô ích. Nguyện cho tất cả chúng sinh, đạt được thân hư không, phiền não thế gian, không thể nhiễm mắc." Nguyện thứ nhất — có trí tuệ, được tự tại. Nguyện thứ hai — có pháp bảo, được lợi ích. Nguyện thứ ba — có tâm không, được vô phiền.

Quyển sách này của tôi đã có phương hướng, tôi muốn đặt cho nó một cái tên đẹp. Vì chúng sinh đang ở trong hồng trần, nên trước tiên tôi nghĩ đến hai chữ "hồng trần".

Hơn nữa, Tôi nghĩ đến việc thuyết pháp cho chúng sinh, vậy thì dùng hai chữ "thủ thỉ" đi! "Thủ thỉ" rất tao nhã. Tên sách sẽ là "Thủ thỉ với hồng trần", thế nào? Thượng sư Liên Kỳ nói: "Sư Tôn trước đây có một quyển sách tên là 'Rời xa chốn hồng trần'." Tốt! Vậy thì đổi thành "phàm trần", cùng một ý nghĩa nhưng khác chữ. Sư tỷ Ngọc Đình nói: "Một quyển sách thời kỳ đầu của Sư Tôn, rất gây tiếng vang, đó là 'Thủ thỉ trong vườn mộng'." Tôi nói: "Vậy không dùng 'thủ thỉ', dùng 'hô hoán' đi! Gọi là 'Hô hoán phàm trần', được không?" Thượng sư Liên Hương chen vào: "Hô hoán nghe như la hét, hơi gượng, dùng 'nhắn nhủ' thì hợp lý hơn!" Sư tỷ Ngọc Đình nói: "Sư Tôn trước đây có một quyển sách, tên là 'Khe khẽ nhắn nhủ'." Ồ! Lại trùng nữa!

Dùng 'Bút ký phàm trần' thì bút ký quá nhiều rồi! Cũng trùng vậy. Dùng 'Lời cảnh báo phàm trần' thì không văn học! Dùng 'Tùy bút phàm trần' tùy bút cũng nhiều vậy! Thật đấy, đặt tên cho một quyển sách cũng là vấn đề lớn, cuối cùng, thôi kệ đi! 'Khe khẽ nhắn nhủ' bỏ bớt một chữ 'khe' đi vậy! Và thế là, "Khẽ nhắn nhủ phàm trần" đã ra đời! Phụ đề là "Những lời nhắn nhỏ". Vậy đi! Tên sách đã được quyết định như vậy!

🌟

Cách viết của cuốn sách này là nghĩ đến cái gì thì viết cái đó, nhưng, ít nhất phải mang lại lợi ích cho chúng sinh.

Tôi (Sư Tôn Lư) đã 80 tuổi. Tu hành hơn 50 năm. So với người thường, có được chút ít kinh nghiệm, chút ít tâm yếu, chút ít thành tựu không thể gọi là thành tựu. Viết ra đây, để có một lời nhắn nhủ với mọi người. Phương thức biểu đạt của cuốn sách này, tôi dùng thể loại văn học mà tôi yêu thích, tiểu phẩm và thơ ngắn. Có thực tu. Có vấn đáp. Có ý nghĩa. Chúc đọc sách được lợi ích!

Địa chỉ liên lạc của Liên Sinh Hoạt Phật Lư Thắng Ngạn

**Sheng-yen Lu **17102 NE 40th Ct., Redmond, WA 98052 U. S. A.

01. Bổn tôn là ai?

Đệ tử Chân Phật Tông đều biết, Sư Tôn Lư có ba vị Bổn tôn: Diêu Trì Kim Mẫu (Bổn tôn khởi phát). A Di Đà Phật (Bổn tôn bản địa). Địa Tạng Bồ Tát (Bổn tôn nguyện lực).

Đầu tiên là Diêu Trì Kim Mẫu, Ngài bảo tôi ra ngoài độ chúng sinh, cả đời này, tôi đều nghe theo Ngài, đây là sự khởi phát.

Tôi biết mình là đồng tử hóa sinh từ hoa sen, là Đại Bạch Liên Hoa Đồng Tử ở Ma Ha Song Liên Trì, là hóa thân của A Di Đà Phật, nên A Di Đà Phật là bản địa của tôi.

Hơn nữa, Tôi phát nguyện như Địa Tạng Bồ Tát, địa ngục chưa trống thề không thành Phật. Vì vậy Địa Tạng Bồ Tát là Bổn tôn của tôi, là Bổn tôn nguyện lực.

Tôi xin nói với mọi người: Có một bài hát, trong đó có một đoạn nhỏ: Khi nhớ Người, Người ở chân trời. Khi nhớ Người, Người ở trước mắt. Khi nhớ Người, Người ở trong tâm trí. Khi nhớ Người, Người ở trong tâm điền.

Tôi nói: Đây là Phật ca, không phải tình ca, quán tưởng của Mật giáo chính là đón Bổn tôn từ "chân trời" về "tâm điền" của hành giả. Sau đó, Không hai không khác, tự mình trở thành Bổn tôn, hợp nhất làm một, hành giả biến thành Bổn tôn. Bây giờ chúng ta đã hiểu rồi phải không! Bổn tôn là ai? Bổn tôn chính là "tôi". Bổn tôn là "Lư Sư Tôn".

🌟

Xin thông báo với mọi người một thông tin đáng kinh ngạc: Tâm tính của chúng ta chính là Phật tính. Chúng ta là Phật. Điều này hoàn toàn chính xác. Mật giáo chỉ ra rằng, Phật chính là truyền thừa, Phật chính là bổn tôn, Phật chính là tự thân, tất cả mọi thứ đều là chính mình. Có một truyền thừa là chân thật nhất, đó là truyền thừa "pháp nhĩ bản nhiên". Phật là chính mình. Pháp là chính mình. Tăng là chính mình. Vì vậy đó là "tự quy y".

Từ một bản thân vô minh, làm thế nào để tiếp nhận giáo pháp về Phật tính trí huệ. Tu trì giáo pháp này một cách chân thật. Cuối cùng chứng đắc: Vô thượng chính đẳng chính giác. Lúc này, Tâm. Phật. Chúng sinh. Ba thứ không khác biệt.

Về nguyên tắc, Phật Thích Ca Mâu Ni là vị đạo sư vĩ đại nhất của chúng sinh chúng ta, Phật Đà dạy cho chúng ta phương pháp, và phương pháp này chính là phương pháp hiểu rõ tâm tính của chính mình. Chúng ta đặt tên cho những phương pháp này là: Đại Thủ Ấn. (Bạch giáo) Đại Viên Mãn. (Hồng giáo) Đại Uy Đức. (Hoàng giáo) Đại Thắng Huệ. (Hoa giáo) Hiện nay, trong thế gian này chỉ có một người sở hữu truyền thừa của bốn đại giáo phái này. Người đó chính là Lư Sư Tôn, chính là Liên Sinh Hoạt Phật, chính là tôi. Lư Sư Tôn đã biết rõ tự tính, giáo hóa chúng sinh biết rõ tự tính, vì vậy tôi là Đại Trì Minh Căn Bản Thượng Sư. Thiện tai!

02. Hành giả cần có sư phụ không?

Có người hỏi tôi: "Tu hành nhất định phải có sư phụ phải không?" Tôi đáp: "Đúng vậy." Tôi nói: "Nếu không có sự chỉ dẫn của sư phụ, giống như người mù sờ voi, đồng thời sẽ đi rất nhiều đường oan uổng, dù có đi vòng thế nào, cũng không thể đến được đích."

Ví dụ như một bài kệ đã nói: Tâm chính là Phật, nhưng không biết làm sao để nhận ra? Ý niệm là muốn tu hành, nhưng làm sao tu? Tạp niệm đến cùng với cuộc sống, làm sao để loại bỏ? Rất nhiều tâm yếu khẩu quyết, nhưng tôi không biết sử dụng? …………. Vì vậy, nhất định phải có thượng sư. Cầu xin thượng sư từ bi hướng dẫn, cầu xin thượng sư gia trì, thực tu pháp mà thượng sư dạy. Như vậy, minh giác bản nhiên mới có thể hiển hiện.

🌟

Có những người hoàn toàn không tin vào Phật pháp. Họ hỏi: "Có luân hồi không?" Tôi đáp: "Xuân hạ thu đông chính là luân hồi." Họ hỏi: "Có nhân quả không?" Tôi đáp: "Trồng đậu được đậu, trồng dưa được dưa, đó chính là nhân quả." Họ hỏi: "Có báo ứng không?" Tôi đáp: "Ăn thức ăn gì, sẽ trở thành người như thế." Họ hỏi: "Có thiên đường địa ngục không?" Tôi đáp: "Hạnh phúc chính là thiên đường, đau khổ chính là địa ngục." Họ hỏi: "Tại sao chúng ta phải tu hành?" Tôi đáp: "Nếu không tu hành, nỗi đau khổ chắc chắn sẽ không tự dừng lại."

Những câu trả lời này của tôi, đơn giản và súc tích, bạn nên tin tưởng, nếu vẫn không tin, tôi cũng chẳng có cách nào. Nhưng, tôi sẽ đợi bạn từ kiếp này sang kiếp khác, dù là chúng sinh phàm phu u mê, tôi cũng sẽ đợi đến cùng.

Thành thật mà nói: Bản thân tôi cũng đã quy y với nhiều sư phụ, ví dụ: Đạo sư Ấn Thuận. Pháp sư Lạc Quả. Pháp sư Đạo An. Trong Mật giáo: Hòa thượng Liễu Minh. Thượng sư Sakya Chứng Không. Đại Bảo Pháp Vương Karmapa thứ 16. Thượng sư Thubten Dhargye. Và vô số sư phụ khác.

Trong quá trình học tập, bản thân tôi đã từng bị sư phụ trách mắng rất nhiều. Không ít người đã mắng tôi. Thậm chí viết sách phê bình. Nhưng, con người tôi còn có một ưu điểm nhỏ, tôi không bao giờ phản bác, cũng không dám trách sư phụ. Sư phụ mắng bạn, chắc chắn là vì quan tâm đến bạn. Tôi sẽ càng nghe lời sư phụ, có lỗi thì sửa, cầu xin gia trì. Tôi chỉ biết lòng biết ơn! (Hãy nhớ "Sự Sư Pháp Ngũ Thập Tụng".) Có như vậy mới có thành tựu!

03. Tôi thường nghĩ đến vô thường

Trong tư duy của tôi, có hai chữ khiến tôi "kinh hồn động phách", hai chữ đó chính là "vô thường". Tôi nói: "Sự ra đời của tôi chính là vô thường." Người ta hỏi: "Sự ra đời sao lại vô thường?" Tôi đáp: "Khi tôi chào đời, toàn thân được quấn bởi sợi tơ trắng, chỉ biết rằng bên trong lớp tơ trắng có một đứa trẻ. Sau khi rửa sạch những sợi tơ trắng, tôi mới hiện ra, đó chính là vô thường. Xin hỏi, trên đời này có đứa trẻ nào khi sinh ra, toàn thân lại quấn đầy sợi tơ trắng không?"

Tôi lại nói: "Sự ra đời của tôi có sự vô thường thứ hai." Người hỏi: "Vô thường thứ hai là gì?" Tôi đáp: "Tôi sinh ra khi mới bảy tháng." "Đó là sinh non!" "Đúng vậy! Mẹ tôi kể rằng Lư Thắng Ngạn là đứa trẻ sinh non. Nhưng cha tôi không tin, làm gì có chuyện kết hôn bảy tháng đã sinh con? Sau đó, tôi được bà ngoại nuôi trước, rồi chuyển cho dì tôi nuôi dưỡng." Cho đến nay, tôi vẫn không biết tại sao mình lại sinh ra khi mới bảy tháng? Cha tôi vẫn luôn không thừa nhận. Đây không phải là vô thường sao? (Ghi chú: Tôi chưa từng kiểm tra DNA, vì gia đình sợ kết quả.)

🌟

Người hỏi: "Tại sao Lư Sư Tôn thường xuyên nghĩ đến vô thường?" Tôi đáp: "Tôi thường đến nghĩa trang, nhìn thấy nghĩa trang, liền nghĩ đến vô thường." Tôi nói: "Hãy đến phòng bệnh nặng trong bệnh viện mà xem, sẽ khiến bạn nghĩ nhiều hơn về vô thường. Khi nhìn thấy tai nạn máy bay, tàu thuyền lật úp, tai nạn xe cộ, thảm họa đất nước lửa gió, chiến tranh... Tất cả đều khiến tôi nghĩ đến vô thường, và còn vô số vô số tai nạn bất ngờ, tất cả đều là vô thường!" "Còn gì nữa không?" Tôi nói: "Thời trai trẻ tôi đẹp trai lắm, bây giờ tại sao lại thế này? Khi tôi còn trẻ, thân thể khỏe mạnh, bây giờ tại sao đi đứng lại già nua? Tôi có lẽ không thể sống được lâu, khi tôi ra đi, một xu cũng không mang theo được, đương nhiên tôi sẽ nghĩ về vô thường."

Giờ đây tôi đã biết: Khổ vì sinh. Khổ vì bệnh. Khổ vì già. Khổ vì chết. Tôi không chỉ nghĩ về bản thân, mà còn nghĩ về người khác. Hóa ra không cần phải so sánh, tất cả mọi người đều giống nhau. Từ tổng thống cho đến người bán hàng rong, tất cả đều như nhau. Người giàu, người nghèo cũng vậy. Đẹp và xấu cũng giống nhau, nổi tiếng hay vô danh cũng như nhau. Giống nhau ........... giống nhau ........... giống nhau ........... giống nhau. Đã là giống nhau, vậy chúng ta sống trên đời này, để làm gì? Phật Thích Ca Mâu Ni dạy chúng ta: Các hành vô thường. Các pháp vô ngã. Niết bàn tịch tĩnh. Một thật tướng ấn. (Đây là bốn chân lý. Chúng ta thể nghiệm được khổ, không, vô thường, vô ngã.)

Vì vậy, Tôi nghĩ đến cách vượt thoát, ngoài việc vượt thoát nó ra, không còn phương pháp nào khác. Muốn vượt thoát chỉ có tu hành, ngoài việc sửa đổi hành vi của mình, còn phải hiểu được cách chấm dứt sinh tử. Tôi cần hiểu thực tướng của sinh mệnh.

04. Từ vô minh đến minh

Hầu hết nhân loại chúng ta đều sống trong vô minh. Do vô minh mà thế giới này ngày càng trở nên tồi tệ hơn. Đây là hậu quả từ những hành vi bắt nguồn từ vô minh. Ví dụ: Nạn chặt phá rừng đã phá hủy hệ sinh thái và khiến môi trường sống của mọi sinh vật lâm vào tình cảnh khó khăn. Đất bị xói mòn, các chất hóa học đã phá hủy độ màu mỡ của đất, dẫn đến sa mạc hóa và lũ quét. Nước đã sớm bị ô nhiễm bởi virus, ký sinh trùng, hợp chất hóa học và mọi loại chất thải. Không khí đã mất đi sự trong lành, những ống khói nhà máy độc hại thải ra đủ loại khói độc. Bụi bặm. Khói độc. Chất thải hóa học. Đốt rác thải. ………….

Do ô nhiễm không khí, nước và đất, các bệnh truyền nhiễm ngày càng phổ biến, gây sốt cao, viêm phổi, viêm gan, viêm màng não, viêm thận, tiêu chảy. ………… Những thứ chúng ta ăn vào đều chứa: Chất tẩy rửa. Chất bảo quản. Thuốc trừ sâu. Chất tạo nạc. Thực phẩm tổng hợp. (thực phẩm tái chế) v.v.. Có tới tám mươi bốn nghìn loại bệnh đáng sợ đang chờ đợi chúng ta. Tất cả đều do vô minh của con người gây ra. Hạn hán, lũ lụt, thời tiết cực đoan, hiện tượng El Niño đã gây ra đói nghèo, tội phạm, sa đọa, gia đình tan vỡ, dịch bệnh, nạn đói. ………… Những nỗi khổ này đều do vô minh gây ra.

Còn có vô minh về mặt tinh thần: Tham lam. Sân hận. Si mê. Đố kỵ. Thù hận. v.v… Thế giới bên ngoài, đất, nước, ánh mặt trời, gió, bầu trời, đã mất đi sự cân bằng. Tâm hồn bên trong cũng mất đi sự cân bằng như vậy.

Tôi muốn nói với mọi người ở đây: Hiện giờ, muốn chữa lành những vết thương này, chỉ có Phật pháp mà thôi. Để phục hồi hệ sinh thái, cần bảo vệ thực vật, động vật. Làm sạch nước, không khí, đất đai và bầu trời.

Bên trong cần: Thân thanh tịnh. Khẩu thanh tịnh. Ý thanh tịnh. Một thế giới như vậy mới là tịnh thổ nơi thiện quả xuất hiện. Nếu không sẽ là chìm đắm.

Chúng ta học tập Phật pháp, biết được thế nào là vô minh, thế nào là minh. Vô minh là không hiểu rõ chân lý. Minh là hiểu rõ chân lý. Hiểu rõ đời người là huyễn, đời người là mộng, hiểu rõ khổ, không, vô thường, vô ngã. Cuối cùng hiểu rõ: Vô sở đắc! Khi đó, tất cả phiền não và chấp trước đều có thể đoạn tận, đây chính là: Ngộ vô sở đắc, đốn đoạn phiền não, lúc này mới có thể thanh tịnh bên trong. Còn thế giới bên ngoài, từ cá nhân đến tập thể, đến quốc gia, bảo vệ nguồn tài nguyên phong phú của thế giới. Vì lợi ích của chúng sinh, thực hành nền văn minh từ bi, như vậy thế gian mới được cứu.

05. Bền lòng và nghị lực

Tôi (Lư Sư Tôn) từng nói rằng: "Tôi không có ưu điểm gì, rất bình thường, nhưng, chỉ có nghị lực mà thôi!"

Tôi đã đọc tiểu sử của Virupa. Ông trì mật chú hàng chục năm. Không có cảm giác gì, không một chút cảm ứng nào, tự cảm thấy trì chú vô ích, lòng đầy tuyệt vọng. Ông cảm thấy không còn hy vọng, liền ném tràng hạt trì chú vào hố phân.

Đêm đó, Không Hành Mẫu hiện thân động viên ông, thành tựu đã ở trước mắt, đừng từ bỏ, hãy có nghị lực. Virupa rơi nước mắt, nhặt lại tràng hạt từ hố phân, rửa sạch xông hương, và bắt đầu trì mật chú trở lại. Về sau cuối cùng ông đã thành công.

Lại nữa: Tiến sĩ Trương Trừng Cơ đã viết tiểu sử Milarepa. Milarepa đã theo học với đạo sư Marpa. Marpa đã cho ông nếm mùi đau khổ. Đấm đá. Chửi mắng. Không truyền pháp quán đảnh cho ông. Bảo ông xây nhà, xây xong lại phá, phá xong lại xây, xây xong lại phá, phá xong lại xây. Nhà hình vuông. Nhà hình thoi. Nhà hình tam giác. Nhà hình chữ nhật. ………... Milarepa bị thương khắp người, đầy vết sẹo, gần như không thể chịu đựng nổi. Nếu là người khác, hẳn đã bỏ chạy từ lâu. Nhưng vì chính pháp, ông đã chịu đựng mọi sự sỉ nhục. Về sau, Milarepa đã thành tựu pháp Nội hỏa, trở thành một vị tổ sư vĩ đại, nghị lực của Milarepa thật phi thường.

🌟

Tôi thành thật nói với mọi người: Tôi tu tập "minh điểm vô lậu", cũng đã tu luyện nhiều năm công phu. Một vài điểm quan trọng: Giữ vững minh điểm. Nâng minh điểm bay qua núi Tu Di. (danh từ) Có nhiều khẩu quyết: Một, chuyển di. Hai, biến đổi sáu thế Sakya. Ba, pháp thở ra vào. Bốn, pháp quán tưởng. ………….

Tôi phải có dục niệm trước, khi minh điểm sắp phóng ra, lập tức giữ chặt minh điểm. (thở ra vào) Tiếp theo là nâng giữ minh điểm thật chắc, lúc này tâm niệm là sự thanh tịnh của Không. (thở ra vào) Chuyển từ dục vọng sang cái Không thanh tịnh, là khẩu quyết rất quan trọng. Thân thể và các chi là biến đổi sáu thế Sakya. Chuyển di ý niệm rất quan trọng. (quán tưởng) Từ dục niệm đi vào Không thanh tịnh. Cứ tuần hoàn như vậy, dục niệm và thanh tịnh luân phiên lẫn nhau hết lần này đến lần khác. Cho đến khi dục và tịnh đều quên. Hành giả hợp nhất với Bổn tôn trong hư không. Sinh ra: Đại lạc. Quang minh. Tính Không.

Sự tu trì của tôi hoàn toàn nhờ vào nghị lực, không có nghị lực thì pháp này không thể thành công được. Thực ra chỉ có pháp "minh điểm vô lậu" mới có thể tu thành thân kim cang bất hoại, nhưng không dễ dàng gì! (Nghị lực của tôi là số một.)

06. Nghị lực sinh ra thế nào?

Tôi (Lư Sư Tôn) có ba việc phải làm mỗi ngày: Một, viết văn. (Mỗi ngày một bài viết nhỏ.) Hai, tu pháp. (Tu tập hàng ngày.) Ba, vẽ tranh. (Mỗi ngày một bức tranh.) Tôi có nghị lực dồi dào, ngày nào cũng làm như vậy.

Có người hỏi tôi: "Nghị lực sinh ra thế nào?" Tôi đáp: "Sư phụ tôi nói, mỗi ngày phải làm những việc có ý nghĩa. Làm tốt những việc nhỏ mỗi ngày chính là làm việc lớn." Tôi lại nói: "Thật sự đó không phải là việc dễ dàng. Nhưng nhất định phải rèn thành thói quen, khi hoàn thành trọn vẹn ba việc này, cuộc sống sẽ cảm thấy rất trọn vẹn, nếu không sẽ là lãng phí thời gian."

Tôi nghĩ đến cuộc sống rất ngắn ngủi. Thời gian trôi qua nhanh chóng. Con người không thể sống vô ích. Thực ra, sinh mệnh con người có được không dễ dàng, đã được làm người rồi mà lãng phí cuộc đời này thì thật đáng tiếc. Cần phải vui vẻ. Đừng đọa lạc. Sự lười biếng là căn bệnh chung của con người, nhất định phải vượt qua nó, khi vượt qua được thì mới có giá trị.

Tôi nói: "Con người vốn cần tập thể dục mỗi ngày, đó là điều rất tốt. Nếu không tập thể dục, lười biếng không làm, thân thể sẽ trở nên cứng nhắc, không dẻo dai, và cuối cùng sẽ hư hỏng, vì vậy tập thể dục rất quan trọng." Đây cũng là nghị lực. Nhờ nghị lực viết sách, tôi viết mỗi ngày, mới có thành tựu 300 cuốn sách. Nhờ nghị lực tu tập, tôi hợp nhất với Bổn tôn, chú ngữ có sức mạnh, thành tựu Tam ma địa. Tôi vẽ một bức tranh mỗi ngày, mới có thể tạo ra hàng trăm, hàng nghìn, hàng vạn tác phẩm, và nguồn cảm hứng tuôn trào không ngừng. Có thể chuyên tâm. Trí óc linh hoạt.

Vì vậy, nghị lực vô cùng quan trọng, nhờ đó mới có tâm lâu dài, không bị đầu voi đuôi chuột. Tôi nói: "Bất kì người thành tựu nào cũng đều có nghị lực dồi dào." Tôi xem viết sách, tu pháp, vẽ tranh đều là công khóa tu tập Phật pháp. Bởi vì mọi việc đều là Phật pháp!

Về viết văn, đó chính là thuyết pháp bằng văn tự. Về tu pháp, đó chính là sự thanh tịnh của thân khẩu ý. Về vẽ tranh, đó chính là nghệ thuật Phật pháp. Ba việc này đều là Phật pháp tu hành chuyên nhất, bởi vì hành giả phải tập trung tinh thần, dừng hết mọi tạp niệm. Khi chúng ta viết văn, tập trung vào nét bút, không thể viết sai chữ, không thể viết nhầm chữ, đương nhiên phải nhất tâm.

Tu pháp cần nhất tâm, không được có vọng niệm, điều này ai cũng biết. Quán tưởng chuyên nhất. Trì chú chuyên nhất. Nhập Tam ma địa chuyên nhất. "Nhất" sẽ tạo ra pháp lực.

Vẽ tranh phải chuyên nhất, mực chia năm màu, phải pha ra năm màu, đó chính là công lực. Tinh thần tập trung, vận bút đều đặn, nông sâu đậm nhạt, một nét hoàn thành. Đây hoàn toàn là sự thống nhất tinh thần. Lão Tử nói: "Người giữ được nhất, vạn sự hoàn thành!" Đức Phật nói: "Tinh thần thống nhất, không việc gì không làm được!"

07. Vì sao cần Thượng sư gia trì?

Đệ tử hỏi: "Vì sao cần Thượng sư gia trì?" Tôi đáp: "Bởi vì Thượng sư đại diện cho Phật, pháp, tăng. Thượng sư có đức hạnh có nhiều pháp lực, ví dụ như lực truyền thừa, lực thần thông, lực trừ ma, lực siêu độ, và còn có ngũ lực, thập lực. Được Thượng sư gia trì, công đức tu trì tăng lên rất nhiều." Đệ tử hỏi: "Lực truyền thừa là gì?" Tôi đáp: "Thượng sư Mật giáo đều có truyền thừa, dòng pháp truyền thừa chảy trong thân đệ tử, biểu trưng cho vô lượng gia trì, sức mạnh của các vị tổ sư qua các đời được rót vào thân đệ tử." Đệ tử hỏi: "Thần thông lực là gì?" Tôi đáp: "Thần thông có sáu loại: thiên nhãn, thiên nhĩ, tha tâm, túc mệnh, thần túc, lậu tận. Được Thượng sư gia trì, dễ dàng đạt được ngũ nhãn lục thông, có thể giúp đệ tử tu hành." Đệ tử hỏi: "Lực trừ ma là gì?" Tôi đáp: "Loại bỏ chướng ngại của đệ tử, ví dụ như sự quấy nhiễu, xâm nhập của ngoại linh, bệnh tật thể xác, khí mạch không thông suốt, v.v… Nhờ vào sự gia trì của Thượng sư, những chướng ngại của bạn được loại trừ." Đệ tử hỏi: "Lực siêu độ là gì?" Tôi đáp: "Nhờ vào sự gia trì của Thượng sư, các linh bám thân đệ tử, ngoại linh, linh thai nhi, tà linh, linh của các oán thân chủ nợ... tất cả những linh này đều được siêu độ. Đó chính là lực siêu độ." Đệ tử hỏi: "Ngũ lực là gì?" Tôi đáp: "Ngũ lực là: Tín lực — phá trừ chướng ngại. Tấn lực — có thể phá trừ sự biếng nhác. Niệm lực — có thể phá trừ sự hôn trầm. Định lực — có thể phá trừ sự tán loạn. Huệ lực — có thể phá trừ sự ngu muội. Thượng sư có đức hạnh khi gia trì, có đủ ngũ lực. Đệ tử có lòng tin, được gia trì, sẽ được lợi ích rất lớn trong việc tu tập." Đệ tử hỏi: "Thập lực là gì?" Tôi đáp: "Đó là Thượng sư có đức hạnh, đã đạt đến cảnh giới tối cao, chính là thập lực của Như Lai. Mười lực này là vô thượng, được gia trì như vậy, chính là đại thành tựu của sự gia trì. Một, đạt được trí huệ vô thượng. Hai, biết rõ nhân quả ba đời. Ba, hiểu rõ ba loại giải thoát. Bốn, nhập thiền định Tam ma địa. Năm, ban cho chúng sinh đủ loại hiểu biết. Sáu, trí phân biệt. Bảy, đạt được vô lậu và tất cả pháp. Tám, tất cả đều không chướng ngại. Chín, thần thông đầy đủ thậm chí niết bàn vô ngại. Mười, tất cả tập tính đều trừ sạch, chính đẳng chính giác." Tôi nói: "Với sức gia trì của Thượng sư, việc tu hành sẽ đạt được lợi ích lớn, thậm chí chỉ cần một lần gia trì, có thể lập tức chứng ngộ bốn cảnh giới thánh. Nếu không có sự gia trì của Thượng sư, không biết phải tu hành hàng trăm, hàng nghìn kiếp mới có thể thành công. Vì vậy, sự gia trì của Thượng sư là vô cùng quan trọng, vô cùng quan trọng." Thường xuyên thỉnh cầu Thượng sư gia trì, lợi ích thật lớn lao! Ngay cả một con muỗi được gia trì cũng có thể đến được các cõi trời.

08. Tâm từ bi và tâm kiền thành

Để nhận được sự gia trì của Thượng sư cần phải có gì? Tôi nói, cần phải có sức mạnh niềm tin. Hai bên nhất định phải tin tưởng lẫn nhau. Vị Thượng sư có đức hạnh nhất định phải có tâm từ bi. Còn người đệ tử có lòng tin phải có tâm kiền thành. Như vậy mới hợp lực tăng sức mạnh.

Tôi nhớ có một câu chuyện như thế này: Một vị Thượng sư vĩ đại và một đệ tử thị giả đang tu hành trong hang động. Trên người vị Thượng sư bò đầy rận, Thượng sư dùng tay bóp chết một con rận. Ngài tụng: "Vãng sinh tịnh thổ, siêu sinh thoát khổ. Om ami dewa seh!" Con rận đó liền vãng sinh về cõi Phật. Tiếp đến là con này rồi con khác ............ Tất cả đều vãng sinh về cõi Phật! Vị đệ tử kiền thành đứng bên cạnh chứng kiến cảnh tượng như vậy. Trong lòng khởi lên một ý niệm: "Giá như tôi là con rận đó thì tốt biết mấy!" Vị Thượng sư vĩ đại hiểu rõ tâm ý của đệ tử. Ngài nói với đệ tử: "Con muốn đến cõi Phật chăng?" Đệ tử đáp: "Vâng." Vị Thượng sư vĩ đại chỉ búng tay một cái. Người đệ tử kiền thành, dưới sự gia trì của một cái búng tay, ngã xuống đất với một tiếng "bịch". Và nhanh chóng đến được cõi Phật. (Chú thích: Ở cõi Ta Bà, phải tu hành trong thời gian rất lâu mới có thể đến được cõi Phật. Nhưng vị Thượng sư vĩ đại chỉ cần búng một ngón tay, lập tức vãng sinh, chẳng phải quá may mắn sao?) Tất cả những thành tựu này. Đều dựa trên sự tin tưởng lẫn nhau.

🌟

Trong bài viết này, tôi tiết lộ một lá thư, chứng minh rằng đệ tử có tâm kiền thành sẽ nhận được cảm ứng:

Kính gửi Sư Tôn kính yêu:

Đệ tử cũng đặc biệt muốn cảm ơn Sư Tôn về những gia trì và chỉ dạy trong những năm qua. Ban đầu đệ tử muốn đích thân đến Seattle để bẩm báo với Sư Tôn, nhưng gần đây vừa chuyển nhà lại thêm công việc bận rộn phải làm thêm giờ liên tục nên chỉ có thể dùng hình thức viết thư. Pháp thân của Sư Tôn trong những năm qua thường xuất hiện trong mộng khi cần thiết, chỉ dẫn cho đệ tử những việc sắp tới cần chuẩn bị, như đi tìm công việc mới, những sự việc sắp xảy ra trong cuộc sống và công việc, pháp thân Sư Tôn còn gọi đệ tử dậy tu pháp, v.v…, và cả những việc liên quan đến sự phát triển tương lai của một tòa Lôi Tạng Tự nọ. Tất cả những việc này sau đó đều ứng nghiệm thật, và hoàn toàn giống với những gì Sư Tôn đã báo mộng. Thật là kỳ diệu và huyền ảo. Những người bạn biết chuyện đều đùa rằng đệ tử không cần phải ra ngoài, chỉ cần ở nhà ngủ và mơ là biết được mọi chuyện.

Có một thời gian con liên tục nghe những người xung quanh nói: "Sư Tôn quá bận, làm gì có thời gian để ý đến một đệ tử nhỏ bé như anh, cầu Sư Tôn thì ngài cũng không đến đâu!". Khi đó đệ tử nghe xong cảm thấy rất chán nản, niềm tin hoàn toàn sụp đổ, đệ tử cảm thấy trong cuộc đời này ngoài Sư Tôn và Phật pháp thì không còn gì khác, nếu cầu Sư Tôn mà cũng không có tác dụng thì cuộc sống chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Lúc đó đang làm việc ở công ty, tâm trạng không tốt, bỗng nhiên con nhìn thấy Pháp thân của Sư Tôn xuất hiện và nói với đệ tử "Sư Tôn đang ở đây". Lúc pháp thân Sư Tôn hiện ra, xung quanh đệ tử tràn ngập mùi hương đàn hương đậm đặc và tinh khiết, phù bình an mà Sư Tôn ban cho con dù được bọc trong giấy nhựa nhưng cũng tỏa ra mùi đàn hương, và hai tay đệ tử cũng có mùi đàn hương, dù đã dùng nước rửa tay để rửa nhưng vẫn còn mùi đàn hương đậm đặc, và mùi hương này là thứ không có trong cõi trần gian. Lúc đó đệ tử cảm thấy rất an tâm và hạnh phúc. Dù con chỉ là một đệ tử nhỏ bé, Pháp thân Sư Tôn vẫn đến gia trì, Sư Tôn thực sự đã hóa thân nghìn vạn lần để gia trì cho mỗi đệ tử chân thành cầu nguyện. Bây giờ đệ tử cảm thấy chỉ cần làm theo lời dạy của Sư Tôn, giữ tâm chính trực, bất kể điều gì xảy ra đều là sự an bài tốt nhất, cuộc sống sẽ trở nên tốt đẹp. Một lần nữa cảm ơn Sư Tôn, A Di Đà Phật, chúc Sư Tôn pháp thể an khang!

Tháng 8 năm 2024. Đệ tử Liên Hoa Tăng Tăng chắp tay đảnh lễ.

🌟

Tôi có một câu chuyện nhỏ khác để kể cho mọi người: Có một vị Thượng sư dẫn một đệ tử qua sông. Dòng nước chảy rất xiết, tạo thành những đợt sóng bạc đầu, và lòng sông đầy đá. Thầy trò định qua sông, nhưng có chút do dự. Sư phụ nói: "Ta sẽ gia trì cho con qua sông!" Người đệ tử này có niềm tin rất lớn vào sự gia trì của sư phụ, liền quỳ xuống cầu xin gia trì. Sư phụ đọc một bài kệ: Qua sông qua sông. Thần sông hộ trì. Bước chân mạnh mẽ. Không sợ dòng chảy.

Sư phụ xoa đầu đệ tử, đệ tử lập tức khởi lòng tin, thực sự vừa bước vào nước, dũng cảm tiến về phía trước, liền lên được bờ bên kia.

Tiếp theo là đến lượt vị Thượng sư qua sông. Vị Thượng sư vốn sợ nước, nghĩ bụng: "Đệ tử đã qua sông rồi, làm sao ta có thể không qua được?" Sư phụ vừa chạm vào nước, cảm thấy nước lạnh buốt, nước bắn tung tóe, liền bị uống một ngụm nước, đi đến giữa dòng sông và trượt chân trên tảng đá. Ông không có niềm tin. Một đợt sóng mạnh đã cuốn vị Thượng sư đi, nước chảy về Đông, và vị Thượng sư đã ra đi không bao giờ trở lại.

(Chú thích: Lòng tin có thể tạo ra sức mạnh của niềm tin, đệ tử có sức mạnh niềm tin nên đã qua được sông. Bản thân vị Thượng sư không có sức mạnh niềm tin, lẽ ra nên cầu nguyện lực gia trì của dòng truyền thừa. Ngoài ra, hiểu biết về bản chất của nước cũng rất quan trọng.)

Tôi (Lư Sư Tôn) từ nhỏ đã hiểu về bản chất của nước. Tôi từng bơi ở biển Caribbean. Mặc đồ lặn, mang bình oxy, đi vào vùng biển sâu của Porto Yamata để tham quan.

09. Nhất thể đồng quán

Tất cả chúng ta đều biết: Đức Phật dẫn các đệ tử đi dạo ở ngoại ô. Đức Phật nhìn thấy một bộ xương khô. Đức Phật liền tiến lên phía trước, chắp tay và đảnh lễ bộ xương khô này. Các đệ tử không hiểu. Tại sao Phật Thích Ca Mâu Ni lại cúi mình đảnh lễ một bộ xương khô xa lạ? Các đệ tử nhìn Phật với ánh mắt nghi hoặc? Phật nói: "Đây là cha mẹ của ta trong kiếp quá khứ!" Mọi người hỏi: "Làm sao có thể như vậy?" Phật đáp: "Các ông không hiểu, trong vô số kiếp luân hồi, cha mẹ trong quá khứ của chính các ông rất nhiều. Các ông nên xem tất cả họ đều là cha mẹ của mình." Phật tiếp tục nói: "Luân hồi là khổ, cha mẹ trong quá khứ đều đang chịu khổ, chúng ta có thể làm gì để giúp họ, đó là trách nhiệm của người tu hành chúng ta." Vì vậy, các đệ tử chắp tay tán đồng.

🌟

Ngày xưa có một vị Hỷ Kiến Bồ Tát rất yêu thương tất cả chúng sinh, và chúng sinh cũng thích gặp Ngài. Vì vậy, Ngài được gọi là Hỷ Kiến Bồ Tát" Thực ra, Hỷ Kiến Bồ Tát xem chúng sinh như chính mình. (Phật tính của mọi người đều bình đẳng.) Chúng sinh cũng đều là Hỷ Kiến Bồ Tát. Đây chính là nhất thể đồng quán.

Khi tôi, Lư Sư Tôn, hiểu được đạo lý này, tôi đã thay đổi bản thân. Suy nghĩ rằng chúng sinh là cha mẹ của chính mình. Nỗ lực khởi lên tâm bi chân thành. Họ vẫn chưa biết về chân lý tối thượng của nhất thể đồng quán, đời đời kiếp kiếp đau khổ luân hồi. Mọi thứ đều liên kết với nhau. Chúng ta phải dùng tâm từ bi và tâm thành kính để giúp đỡ bất kì ai.

Tôi nói: "Con người gặp nhau không phải lần đầu!" Mà là: "Hội ngộ sau thời gian dài xa cách!" Có bậc thánh hiền nói: "Phương pháp để loại bỏ dục vọng là: Đàn ông nhìn phụ nữ: Người lớn tuổi hơn là mẹ. Người cùng lứa tuổi, xem như chị em gái của mình. Người nhỏ tuổi hơn, xem như con gái của mình. Ngược lại, phụ nữ nhìn đàn ông: Người lớn tuổi hơn là cha. Người cùng lứa tuổi là anh em trai. Người nhỏ tuổi hơn là con trai của mình." (Đây cũng là nhất thể đồng quán.)

🌟

Những năm qua, tôi đã hiểu rằng, tất cả chúng sinh đều là chính mình, tôi và chúng sinh không hai. Giúp đỡ chúng sinh chính là giúp đỡ bản thân. Không có sự phân biệt giữa bạn, tôi và họ. Tôi có thể chứng ngộ, cũng mong muốn chúng sinh chứng ngộ. Từ bi hỷ xả đều là vô lượng. Mỗi ngày chỉ có lòng biết ơn, rồi lại biết ơn, và biết ơn thêm nữa. Khi tôi bị sỉ nhục, đó là vì họ không hiểu biết, những điều này đều có thể thông cảm được. Tôi đã phát khởi tâm từ bi vĩ đại nhất!

10. Thế nào là chứng ngộ?

Nhiều người hỏi tôi: "Chứng ngộ là gì?" Tôi đáp: "Đây là câu hỏi rất lớn, nói ra thì dài dòng. Nhưng, tôi có thể trả lời bằng những ý nghĩa ngắn gọn mà sâu sắc." Hỏi: "Làm thế nào để chứng ngộ Pháp thân?" Đáp: "Buông bỏ, phá chấp và kiến lập là Pháp thân." (Xin hãy lĩnh hội kĩ.) Hỏi: "Làm thế nào để chứng ngộ Báo thân?" Đáp: "Thấu rõ tính Không, không chấp trước là Báo thân." Hỏi: "Thế nào là Ứng thân?" Đáp: "Không có gì ngăn cản là Ứng thân." (Tự tính của ba thân là đồng nhất.) Lại hỏi: "Cái ngộ về cuộc đời?" Đáp: "Phải biết rằng có sinh ắt có tử, có hợp ắt có tan, cuộc sống trôi qua như dòng nước chảy, đời người ngắn ngủi như giấc mộng phù du." Lại hỏi: "Làm sao để ngộ vô thường?" Đáp: "Đời người vốn vô thường, sinh tử đều là mệnh, mạng sống con người, chẳng khác cỏ cây." Lại hỏi: "Cái chết là gì?" Đáp: "Con người sẽ chết, hơi thở sẽ dừng, sinh mệnh như huyễn, như hoa nở tàn." Lại hỏi: "Nếu không chứng ngộ thì sao?" Đáp: "Không có đôi mắt trí tuệ, bóng tối vô minh bao trùm bốn phương." Lại hỏi: "Chứng ngộ rồi thì sao?" Đáp: "Mặt trời mọc lên, bóng tối xua tan. Nhận được ân Phật, năm độc hóa tịnh. Nếu được chứng ngộ, vô minh không còn. Thân xác không thật, Pháp thân hiển hiện." Lại hỏi: "Có thể giải thích chi tiết hơn về Pháp thân không?" Đáp: "Đừng chấp trước bên trong, đừng bài xích bên ngoài, đừng nghĩ đến nơi chốn, tôi-bạn-họ đều không phải, tam tế nhất như, trùm khắp mười phương, tất cả bình đẳng, an trụ nơi không." Lại hỏi: "Hữu vi vô vi?" Đáp: "Hữu vi đều không, vô vi là không, không chẳng khác sắc, sắc chẳng khác không, chỉ là phương tiện thiện xảo mà thôi!" Lại hỏi: "Cảnh giới như thế nào?" Đáp: "Phật, Bồ Tát, Duyên Giác, Thanh Văn." Lại hỏi: "Chứng ngộ điều gì?" Đáp: "Chứng đắc cái vô sở đắc."

Tôi trả lời như vậy, ngắn gọn mà mạnh mẽ, chư Phật Bồ Tát phóng ánh sáng rực rỡ chiếu rọi tôi (Lư Sư Tôn). Tán thán chưa từng có, lành thay!

11. Người tu hành xử thế ra sao?

Có người hỏi tôi: "Người tu hành xử thế ra sao?" Lư Sư Tôn trả lời như sau: Tầm nhìn phải rộng lớn, như hư không vô tận; cũng có thể chỉ tâm lượng, tầm nhìn rộng, tâm cũng rộng, lòng bao dung lớn. Mỗi cử chỉ hành động đều có phép tắc, phải giữ bổn phận, không hành động thiếu suy nghĩ, khi nhẹ nhàng như dòng suối nhỏ, khi chuyển động như thác đổ.

Lý tưởng phải cao như leo núi Tu Di, từng bước từng dấu chân vững chắc, rồi một ngày sẽ đạt đến mục đích, cần có nghị lực và tầm nhìn dài hạn, thành công không phải tình cờ.

Đối với người nên giữ nụ cười thân thiện, không được có biểu hiện ghét bỏ, hòa mình vào đám đông, tùy duyên độ hóa người khác, như pháp môn tứ nhiếp.

Phải tuân thủ chế độ xã hội, pháp luật, quy tắc, tuyệt đối không được lệch lạc, buông thả, không làm những việc vi phạm pháp luật, biết dừng lại trước bờ vực rất quan trọng.

Đối xử với người như đối với chính mình, điều mình không muốn thì đừng làm cho người. Người lớn tuổi hơn xem như cha mẹ, người ngang tuổi xem như anh chị em, người nhỏ tuổi hơn xem như con cái mình.

Hãy nhớ khi nói chuyện, không nói lời đâm thọc, không nói lời độc ác, không nói lời thêu dệt, không nói dối. Nói chuyện phải có đầu có đuôi, mạch lạc. Nói chuyện nhẹ nhàng, dịu dàng. Nói chuyện phải giữ lời hứa. Nói chuyện nên thường niệm danh hiệu Phật. Nói chuyện toàn là lời lành. Nói chuyện không bàn chuyện thị phi. Nói chuyện không nói suông, viển vông. Nói chuyện không phải là tán gẫu. Nói chuyện để tăng cường tình bạn. Nói chuyện phải có nội dung chất lượng. Nói chuyện phải lành mạnh.

Nói về sức khỏe cần chú ý, họa từ miệng ra, bệnh từ miệng vào, ăn uống cần đúng giờ đúng lượng. Đạo gia coi trọng "tinh, khí, thần". Mật giáo coi trọng "khí, mạch, điểm". Hiển giáo coi trọng "Phật, pháp, tăng". Tất cả đều là về sức khỏe thể chất, mới có nền tảng tu hành. Phật, pháp, tăng cũng chính là mình, mình chính là Phật, mình chính là pháp, mình chính là tăng. Sức khỏe thể chất là gốc rễ của việc tu hành. Không tham. (dục) Không sân. (giận) Không si. (vô minh) Đối với sức khỏe của mình, phải có lợi không hại. Cần hiểu đạo dưỡng sinh, không nhìn điều khiếm nhã, không nghe điều khiếm nhã, mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý đều như vậy. Tu hành nhất định mang theo ba phần bệnh, đây là quan niệm sai lầm.

Về phương diện quản lý tài chính: Hãy cần kiệm, tích lũy, hiểu cách sử dụng đúng tài sản có được. Những tài sản không nên có, không được tham đắm. Không đánh bạc. Không làm kinh doanh đầu cơ. Phải dựa vào kỹ năng của mình để kiếm tiền. Tiền phi pháp đừng tham đắm, người quân tử yêu tiền nhưng lấy nó một cách chính đáng. Hiểu về bố thí, làm việc công ích. Giàu sang không được buông thả. Nghèo hèn không lay chuyển. (Giữ vững niềm tin, tâm đạo không lùi.) Xử thế công bằng. Nhẫn nhục như đất. Thanh tịnh như sen. Kính trọng người hiền. Ngày ngày làm thiện.

Đối với việc xấu phải tránh như rắn rết. Niềm tin phải chuyên nhất, tôn kính mười thiện. Kính tin Tam Bảo, nghe thầy giảng kinh. Lợi ích chúng sinh, cứu giúp người nghèo khó. Tâm hồn thanh tịnh như bầu trời quang vạn dặm. Cuộc sống hàng ngày không được lười biếng, trễ nải. Làm việc phải có đầu có đuôi. Phải có lòng thành tín. Đối với đất nước phải tận trung, đối với niềm tin phải chuyên nhất, yêu nước yêu đạo. Tôn trọng tất cả mọi người, không chỉ vậy, phải tôn trọng tất cả các sinh vật. Những loài bay trên không. Những loài bò trên đất. Những loài bơi trong nước. Không sát sinh, hơn nữa phải bảo vệ sự sống.

Không được nghiện rượu, hút thuốc, dùng chất gây nghiện, một là dễ bị rối loạn, hai là phá hoại môi trường, ba là làm rối loạn tự tính. Đối với người già, càng phải hiếu kính, phụng dưỡng lúc sống, tiễn đưa khi mất. Đối với trẻ nhỏ, không được lơ là, giáo dục phải có phương pháp. Tu trì Phật pháp, lễ tán Tam Bảo, tùy hỷ xây dựng chùa chiền, mở đạo tràng, tham gia đồng tu, mỗi ngày tự mình tu thiền định, một lòng tu pháp. Học Phật cần tu nghe hiểu và suy ngẫm, cũng có thể viết sách, giảng giải, thuyết pháp lợi sinh. Cúng Phật, cúng pháp, cúng tăng, phải giữ giới luật Phật giáo, thực hành pháp mười thiện. Thoát khỏi đường ác, đoạn trừ phiền não. Phát tâm bồ đề, giúp người lìa khổ được vui. Lấy lòng từ bi làm trọng, đi theo con đường Đại thừa. Tôi cho rằng giới luật Phật giáo rất quan trọng, có thể giữ giới luật mới là người tu hành.

12. Thế nào là chướng ngại?

Có người hỏi tôi: "Tôi tu pháp gặp chướng ngại, phải làm sao?" Tôi nói: "Ai trói buộc bạn?" Đáp: "Không ai trói buộc tôi cả!" Tôi nói: "Vậy chính là tự mình trói buộc mình."

Phật Đà dạy chúng ta, nói đến chướng ngại thường có hai loại: Một, phiền não chướng. Hai, sở tri chướng. Loại đầu là tham, sân, si. Loại sau chính là chấp trước.

Tôi nói với mọi người, bậc đại hành giả yoga chân chính, sống trong đời một cách độc lập tự tại, không bị bất kì chướng ngại nào ràng buộc, tự do tự tại mọi nơi.

Tôi cho rằng, về mặt lý thuyết, việc loại bỏ phiền não và chấp trước không phải là điều khó. Một, vô sở đắc, đoạn trừ phiền não ngay tức khắc. Hai, vô sở đắc, đoạn trừ chấp trước ngay tức khắc. Một hành giả, thấu hiểu sâu sắc vô sở đắc, luôn luôn nghĩ đến vô sở đắc, tất nhiên sẽ: Một quét, phiền não nhẹ đi. Hai quét, nghiệp chướng tiêu tan. Ba quét, vận xui rời xa. Tại sao? Bởi vì tất cả đều không thể có được, sao phải phiền não? Sao phải chấp trước?

Đây chính là sự khai ngộ về mặt lý. Ví dụ: Tiền, không ai có thể mang theo một cây kim. Sắc, không ai có thể giữ mãi tuổi xuân. Danh, không ai có thể sở hữu danh tiếng vĩnh hằng của cái Không. ............. Vậy phiền não về điều gì? Vậy chấp trước vào điều gì? (Đây là sự giác ngộ về mặt lý.)

Về mặt sự pháp: Mật giáo dạy chúng ta: Dùng tham để dừng tham. Dùng sân để chuyển hóa kim cang. Dùng si để chuyển hóa trí tuệ. Vì vậy tham, sân, si đều là Phật pháp. Dâm, nộ, si cũng đều là Phật pháp.

Dâm có Song thân pháp. Nộ có Kim cang pháp. Si có Trí tuệ pháp. Tài có Tài thần pháp. Sắc có Song thân pháp. (lặp lại) Danh có Kính ái pháp.

Trọng điểm là hai chữ chuyển hóa, biến tất cả tập tính chuyển hóa thành thanh tịnh. Đó chính là để trừ chướng ngại, lý sự hai phương diện hợp làm một, hành giả nhập cảnh giới thành tựu, hiển lộ Phật tính (tự tính) quang minh tự tại.

Tôi cho rằng: Ham muốn thể xác của con người sẽ mang đến chướng ngại và chấp trước. Khi người tu tập đến mức tinh thần vượt trên thể xác, khi tinh thần con người tương ứng với pháp giới trời đất, tự nhiên chướng ngại được loại trừ. Không chỉ vậy, tất cả sẽ tự nhiên đạt đến thành tựu rốt ráo. Lục đại thần thông. Bản tính quang minh. Tất cả đều có thể chứng đắc. (Nếu không tu hành, con người chẳng khác gì con bò, chỉ biết ăn rồi ngủ mà thôi!) Hãy ghi nhớ! Hãy ghi nhớ!

13. Đối với văn cầu thỉnh Liên Hoa Đồng Tử

Om ah hum. Emaho! Tán thán bậc Hồng Quán Thánh Miện Kim Cương Thượng Sư. Bạch Y Liên Hoa Đồng Tử quang minh nhất Kính thưa Guru Liên Sinh Thánh Tôn Tâm Ngài khai mở giáo huấn từ bi nhất Từ cõi Ma Ha Song Liên Trì giáng thế Om guru liansheng siddhi hum cùng với sự cộng hưởng Ánh sáng của Ngài xua tan bóng tối trong tâm chúng con Hướng dẫn chúng con đến sự tỉnh thức thanh tịnh Tán thán Guru Liên Sinh Phật Trong biển khổ đầy giông bão, Ngài là ngọn hải đăng của chúng con Trong đêm lạnh giá, Ngài là hơi ấm của chúng con

Phật Phụ ơi, xin Ngài lắng nghe lời cầu nguyện chân thành nhất của chúng con Khi chúng con yếu đuối nhất, xin Ngài che chở Khi chúng con vui vẻ, xin Ngài cũng hiện diện Xin hướng dẫn chúng con trên con đường tu tập Xin ban ân phước vô duyên đại từ cho chúng con Khi chúng con chìm đắm trong biển khổ, xin Ngài hãy mãi ngự trong tâm chúng con Om ah hum guru beh ahhasa samaha liansheng siddhi hum.

Bài cầu nguyện này do đệ tử Shay biên soạn vào ngày 18 tháng 5 âm lịch năm 2024, như một lễ cúng dường đến tất cả chúng sinh, đồng thời chúc mừng sinh nhật lần thứ 80 của Căn bản Truyền thừa Thượng sư Chân Phật Tông Liên Sinh Hoạt Phật. Bài này được Rinpoche Tenzin Gyatso của Chân Phật Tông dịch sang tiếng Trung.

Bản gốc:

Om Ah Hum! Emaho! Praise to the Red Vajra Crown Buddha, Radiant Lotus Youth adorned in white, Beloved Holy Guru Liansheng, Whose heart unfolds the most compassionate teachings. Descend swiftly from the blissful Twin Lotus Pond Realm, Echoing Om Guru Lian Sheng Siddhi Hum, Your bright light dispels darkness from our hearts, Guiding eternally towards pure realization. Praise to Guru Buddha Lian Sheng, Lighthouse in the stormy seas of suffering, Warmth amidst the coldest of nights, Buddha Father, hear our earnest prayers, Protect us in our weakest hour, Appear in moments of joy, Guide our spiritual journey, Bless us with boundless, undiscriminating compassion, Forever reside within our hearts throughout our journey in the lower realms. Om Ah Hum Guru Bei Ah Ha Sa Samaha Lian Sheng Siddhi Hum.

🌟

Tác giả: Shay (phát âm như chữ "sê"). Là một người Anh. Dịch giả: Tenzin Gyatso Rinpoche. Bài kệ này rất rõ ràng, dễ hiểu, cách tụng đọc rất giản dị, và dễ dàng chạm đến lòng người. Đệ tử Mật giáo cần ghi nhớ ai là người ban cho giáo huấn, ai là người truyền đạo, dạy dỗ, giải đáp mọi thắc mắc. Truyền thừa là điều quan trọng nhất, dòng pháp bắt nguồn từ truyền thừa. Liên Hoa Sinh Đại Sĩ đã dạy: "Người kính sư, trọng pháp, thực tu sẽ đạt được thành tựu".

14. Tuyệt đối không được rơi vào chấp không

Tôi (Sư Tôn Lư) cảnh báo mọi người: "Tuyệt đối không được rơi vào chấp không." Tôi thấy có những người tu hành, đến cuối cùng, chỉ còn lại một câu: "Tất cả đều là không." Và rồi: Rơi vào trạng thái tâm lý "hoàn toàn mất cảm giác". Giống như: Xác chết. Như một người đã chết, không còn gì nữa, đi vào cảnh giới không còn ý niệm. Tất cả đều mất hết ký ức! Trên không có Phật để thành, dưới không có chúng sinh để độ.

Có một câu chuyện, tôi kể như sau: Xá Lợi Phất đang thiền định tại nơi sâu thẳm nhất trong rừng. Duy Ma Cật Đại Sĩ xuất hiện. Duy Ma Cật hỏi: "Ông đang làm gì ở đây?" Xá Lợi Phất đáp: "Thiền định." Duy Ma Cật hỏi: "Điều đó có lợi ích gì cho chúng sinh?" Xá Lợi Phất câm lặng không đáp được. Duy Ma Cật Đại Sĩ nói: "Xá Lợi Phất, sao ông lại như vậy, ông nên biết rằng, thiền định chân chính là tùy duyên an trú, hành giả dù ở bất cứ nơi đâu đều an nhiên tự tại, không bị các pháp ràng buộc, lúc nào và ở đâu cũng được giải thoát tự tại." Lại nói: "Như ông ngồi khô cằn trong núi rừng sâu thẳm, không thể hiển bày oai nghi để làm lợi ích cho chúng sinh. Tách rời khỏi cuộc sống thực tế, hoàn toàn không liên quan đến mọi người, không thể tương trợ, sống ẩn dật, chính là sống trộm."

Hai đoạn lời của Duy Ma Cật Đại Sĩ rất rõ ràng:

  1. Cái gọi là thiền định, chính là trong bất kì hoàn cảnh nào, bất cứ lúc nào và ở đâu, tâm không tán loạn, an nhiên tự tại.
  2. Không thể lợi ích chúng sinh, tương đương với "sống trộm", sống một đời này vô ích, hoàn toàn không có ý nghĩa.

🌟

Theo như tôi biết: Có người tu hành, tu đến mức: Không cần sư phụ nữa, sư phụ cũng là không. Không cần Bổn tôn nữa, Bổn tôn cũng là không. Không cần lợi ích chúng sinh nữa, chúng sinh là không. Tất cả đều là không, không, không. Tu pháp không. Cuộc sống không. Đồng tu không. Vì vậy, chẳng làm gì cả, làm cũng là không, như thể xác không hồn, như người già mất trí, như xác chết nằm đó, trở thành như một người vô dụng vậy. Người ấy nói: "Đây chính là giác ngộ!" Có bậc thánh nhân nói: "Loại giác ngộ này là hoàn toàn dừng hẳn các giác quan và ý niệm, giống như người nằm trên giường bệnh, mất trí nhớ, mê man và vô tri. Đây không phải là giác ngộ, mà là 'ngu si tột cùng'." Tôi cảm thấy bốn chữ "ngu si tột cùng" này, dùng rất chính xác. Đây chính là chấp không cứng nhắc.

Cũng có người nói: "Dùng gậy sắt đánh một người đến bất tỉnh, thì đó chính là khi mọi ý niệm và giác quan đều tịch diệt. Người này đã giác ngộ rồi! Đây là chuyện cực kì đáng cười." Sự ngu si hoàn toàn mất cảm giác, đây là chấp không vô dụng. Ha ha ha, cười lớn ba tiếng!

15. Song vận chính là tu pháp

Có một số hành giả cho rằng nên dừng kiến văn giác tri, nếu không còn giá tri, đó chính là "thành tựu". Nhưng, Thực tế không phải như vậy. Tôi cho rằng đó là "sự tỉnh thức hoàn toàn", dùng năm giác quan để quán xét bản thân và vạn vật. Nhận thức rằng: Tất cả đều không phải thực tướng. Ảo ảnh sa mạc. Phản chiếu. Cầu vồng. Mộng huyễn bóng ảnh. .............

Chỉ như vậy mới có thể phá trừ phiền não và chấp trước, chính lúc này mới được gọi là thành tựu. Vì vậy, giác tri và trí tuệ phải song vận, đó mới là pháp chân chính. Đây mới là tu hành.

Phàm phu tục tử là gì? Phàm phu tục tử chấp trước vào tất cả, cố chấp vào tất cả, nên phiền não chồng chất, không thể giải thoát khỏi luân hồi. Khi một hành giả, vận dụng giác tri, để nhận thức trạng thái bản nhiên, hành giả biết được tự tính, như vậy mới có thể đạt tới sự tỉnh thức chân thực, giải thoát chân chính. Vì thế: Sắc tức là không, không tức là sắc, sắc chẳng khác không, không chẳng khác sắc. Đây là sắc-không song vận. Những điều khác: Trí-bi song vận. Hữu-vô song vận. Phật-ma song vận. (Phật-ma là một.) Động-tĩnh song vận. Tất cả những điều này đều là song vận.

Đây cũng là pháp môn Bất Nhị được nói đến trong Kinh Duy Ma Cật. Ngã và ngã sở bất nhị. Cấu uế và thanh tịnh bất nhị. Thiện và ác bất nhị. Tội và phúc bất nhị. Sinh và tử bất nhị. Ngã và vô ngã bất nhị. Sáng và tối bất nhị. ………….

Tôi mượn song vận để tu thành pháp minh điểm vô lậu, đây là kinh nghiệm cá nhân của tôi, tôi là người thực tu, cuối cùng đã chứng nghiệm được minh điểm vô lậu vô cùng quan trọng.

Tôi sẽ giải thích tóm tắt về phương pháp tu tập như sau: Tôi phải khởi lên dục niệm của mình, bởi vì dục niệm có thể tạo ra dục hỏa và minh điểm thủy hạ xuống. Lúc này, Khoảnh khắc minh điểm thủy sắp thoát ra, đây là thời điểm then chốt quan trọng nhất. Điểm chính là: Co hậu môn và giữ cột sống thẳng. Khí đi xuống khóa minh điểm lại, đẩy lên trên. Trong ý niệm. Không còn trụ vào dục niệm nữa, mà chuyển hóa thành Bổn tôn thanh tịnh trong hư không. Lúc này lập tức chuyển sang thân tướng thanh tịnh của Bổn tôn. Dục niệm biến mất. Thanh tịnh xuất hiện. Nhờ vậy có thể ngăn chặn sự thoát ra của minh điểm thủy. Đây chỉ là một sát-na, dục niệm chuyển hóa thành thanh tịnh, đây là điều quan trọng nhất. Sau đó, Dùng lưỡi chạm vào vòm miệng. (bắc cầu) Để ngọc tuyền (nước bọt) tràn đầy miệng, rồi nuốt xuống tâm điền. Dùng thượng hành khí [khí hướng lên] đưa ngọc tuyền đến vùng tim. Dùng hạ hành khí [khí hướng xuống] đưa minh điểm đến vùng tim. Hai thứ này kết hợp với chuyết hỏa, có thể mở ra ánh sáng của Tâm luân. Tiếp theo, Lại khởi lên dục niệm. Chờ đợi thời khắc then chốt đến. Lập tức đóng dục niệm lại, chuyển hóa thành thanh tịnh. Như vậy chính là: Dục-tịnh bất nhị của song vận. Như thế, vòng tuần hoàn của dục niệm và thanh tịnh, cho đến khi minh điểm hoàn toàn vô lậu. Đây chính là tinh yếu của pháp minh điểm vô lậu.

Tôi muốn nói với mọi người: Lục thế biến của Sakya rất quan trọng. Nâng rất quan trọng. (nâng hậu môn) Giữ rất quan trọng. (giữ khí) Khoảnh khắc chuyển từ sắp rò rỉ thành không rò rỉ rất quan trọng. (công phu chuyển hóa từ dục thành tịnh) Khí hướng lên rất quan trọng. Khí hướng xuống rất quan trọng. Mạch thẳng rất quan trọng. (cột sống thẳng)

Tôi (Lư Sư Tôn) tu luyện suốt năm năm mới đạt đến trạng thái hoàn toàn không rò rỉ một giọt. Liên Hoa Sinh Đại Sĩ nói: "Đây là lấy ngọc từ miệng rắn độc." Thực tế, thành tựu không dễ dàng, trong vạn người không có được một. Nhưng, tôi đã thực sự thành tựu!

16. Chân không, diệu hữu song vận

Đảnh lễ Sư Tôn: Om guru liansheng siddhi hum. Kính lễ nhiều lần.

Ngày 9 tháng 8 năm 2008, Sư Tôn giảng "Lục Tổ Đàn Kinh", từng nói với các đệ tử: "Xin hãy trả lời ý nghĩa cốt lõi của Kinh Kim Cang nằm ở đâu?" "Nếu biết được ý nghĩa thâm sâu của nó, hãy đến nói riêng với Sư Tôn, tôi sẽ ấn chứng cho."

Đệ tử ngu muội xin thử trả lời tóm tắt về ý nghĩa cốt lõi của kinh như sau: Trong hàng nghìn năm qua, người tụng Kinh Kim Cang vô số; nhưng, người hiểu thực nghĩa của kinh rất ít! Người hiểu nói rằng kinh này giảng về tính Không. Dĩ nhiên, cũng có rất nhiều cách giải thích khác. Đệ tử không nói rằng những người giảng về tính Không là sai! Nhưng, liệu thực sự đơn giản như vậy sao?

"Tất cả bậc hiền thánh, đều do pháp vô vi mà có sự khác biệt". Người chứng nhập tính Không, có A La Hán, có Duyên Giác, có Bồ Tát, có Phật! Trong đó, đương nhiên sự chứng ngộ của Phật là viên mãn nhất. Tại sao vậy? Sự chứng ngộ của Phật viên mãn nhất là vì Ngài tuyệt đối không chỉ nói về chân Không mà tránh bàn về diệu hữu.

Các bậc thánh A La Hán Tiểu thừa bị nhiều tổ sư Thiền tông quở trách là "kẻ vác bảng". Chỉ vì họ chỉ thấy chân không (vô ngã, vô nhân, vô chúng sinh, vô thọ giả) mà không thấy diệu hữu; chỉ thấy một bên, mà không thấy bên kia. Nhưng so với phàm phu chỉ một mực chấp hữu hư vọng, thì đã là vượt trội rồi!

Kinh Kim Cang chính là Như Lai "vì người phát tâm Đại thừa mà nói, vì người phát tâm Tối thượng thừa mà nói"! Nói gì vậy?

Đệ tử cho rằng đó là Phật Đà khai diễn chân không diệu hữu, muốn khiến các bậc thánh Tiểu thừa (chỉ trụ nơi tính Không) tiến thêm một bước lớn nữa (hồi Tiểu hướng Đại, biết chân không chẳng không, diệu hữu chẳng có)! Đây là lý do khiến Tu Bồ Đề rơi lệ, khóc mãi không thôi!

Đệ tử xin trích dẫn một câu cực kì chấn động như năm tiếng sấm vang trời trong kinh. Kinh nói: "Người phát tâm A nậu đa la tam miểu tam bồ đề, đối với pháp không nói tướng đoạn diệt" (Phẩm thứ hai mươi bảy: Vô Đoạn Vô Diệt). Chữ "phát" trong "phát" tâm vô thượng chính đẳng chính giác, có nghĩa là "phát hiện", đồng nghĩa với "đã khai ngộ/ngộ nhập". Không phải là phát tâm thông thường ở nhân địa (phát tâm bồ đề).

Người đã đại ngộ, "ắt thực hành lục độ tứ nhiếp, rộng làm Phật sự, làm lợi ích chúng sinh, đối với các pháp nhất định không nói tướng đoạn diệt"; "Chân không không phải là không, chính là từ không để làm sáng tỏ cái có. Nên biết có mà không trụ vào có, mới gọi là diệu hữu; ngộ cái không mà không kẹt vào không, mới gọi là chân không"; "Đã vượt qua không-có, lại xa lìa đoạn-thường, mới thực sự là trung đạo." (Lời của pháp sư Đế Nhàn).

Quả thật, kinh nói: "Nên không có chỗ trụ mà sinh tâm ấy", đã là câu điểm nhãn. Nhưng đệ tử cho rằng câu "Người phát tâm A nậu đa la tam miểu tam bồ đề, đối với pháp không nói tướng đoạn diệt" còn hình tượng và cụ thể hơn, như thể khiến rồng vàng thoát khỏi bức tranh, bay vút lên chín tầng trời!

Đệ tử kém tiếng Quốc ngữ, chưa thể kín đáo thưa trực tiếp với Sư Tôn. Chỉ đành mượn nét bút thô thiển này để bẩm báo với Sư Tôn về cảm ngộ khi đọc kinh. Cầu xin Thầy chỉ điểm một vài điều.

Nói lải nhải một đống chữ nghĩa che mắt, rốt cuộc cũng chỉ là "Cứ gọi tên Tiểu Ngọc dù không việc gì, chỉ để chàng Đàn Lang nhận ra tiếng gọi" mà thôi!

Đệ tử Liên Kềnh ở Hồng Kông đảnh lễ.

🌟

Dưới sự song vận của chân không và diệu hữu, có bài kệ làm minh chứng: Những bài tôi (Lư Sư Tôn) thích nhất như sau: Thứ nhất: Đã ngộ đừng cầu tịch diệt Tùy duyên chỉ tiếp người mê Thường gặp tà kiến đều nâng đỡ Phương tiện quy về chốn thực tế Năm mắt ba thân bốn trí Sáu độ vạn hành tu đầy Hào quang tròn đẹp như ngọc mani Lợi vật kiêm lợi chính mình.

Thứ hai: Tôi thấy người đời bàn tự tính Chỉ khoe tài đối đáp nhanh nhạy Khi gặp cảnh giới lại si mê Có khác gì đâu kẻ ngu muội Nói được thì càng phải làm được Đó mới gọi là lời nói đi đôi với việc làm Có thể dùng gươm trí tuệ chém đứt ma quỷ Đây gọi là trí tuệ chân chính của Như Lai.

Bài thứ ba: Đức hạnh tu vượt tám trăm Âm công chất đầy ba nghìn Cân bằng vật-ta cùng thân-oán Mới hợp với bản nguyện của Kim Tiên Hổ tê đao binh chẳng hại Nhà cháy vô thường khó lôi kéo Có thể đến cõi thiên ngoại thiên An ổn cưỡi xe lân, kiệu phượng.

🌟

Ba bài kệ này tôi rất thích, đây là sự song vận của chân không và diệu hữu. Đặc biệt liệt kê ra đây để mọi người cùng thưởng thức.

17. Tâm đắc của tôi về năm giới

Tu hành chính là sửa chữa hành vi của chính mình. Có tiêu chuẩn bên ngoài, Phật giáo dạy chúng ta phải giữ năm giới, từ năm giới này phát triển ra nhiều giới luật hơn nữa.

  1. Không sát sinh. Đây là không giết hại chúng sinh, không chỉ là con người, mà là tất cả sinh vật. Những loài bay trên không, bò trên đất, bơi trong nước. Cần thực hiện: Không hại, không gây thương tổn, không sát sinh, phi bạo lực. Lời nói, hành động, ý nghĩ, đều không được phép. Bất cứ điều gì gây đau khổ cho chúng sinh đều không được phép.

Trong số đệ tử có người làm ngành ẩm thực, phải làm sao? Câu trả lời của tôi là: Có thể không làm thì đừng làm. Nhưng, vì sinh kế, không thể không làm, thì sao? Tôi chỉ có thể trả lời: Này đệ tử! Bạn cần học chú vãng sinh, giúp các sinh vật niệm chú vãng sinh cho từng con từng con . Biết pháp siêu độ thì càng tốt. Nếu không thì hãy đăng ký tham gia pháp hội siêu độ của Lư Sư Tôn, tôi có pháp siêu độ Nghìn chiếc thuyền pháp.

Tôi có rất nhiều tâm đắc về không sát sinh, ngay cả vi khuẩn tôi cũng siêu độ. Tôi tu pháp siêu độ Nghìn chiếc thuyền pháp, cho đến nay, chưa từng gián đoạn ngày nào. Đây là sự siêu độ bình đẳng không phân biệt giữa oán và thân. (Thử nghĩ xem, mặt trời chiếu sáng khắp đại địa, nào có phân biệt gì đâu.)

  1. Không tà dâm: Tịnh hạnh, phạm hạnh, thanh tịnh hạnh. Thực ra chính dâm cũng là dâm. Điểm quan trọng là "tâm không rời đạo", câu này quan trọng nhất. Tôi đã từng nói: Xem người lớn tuổi như cha mẹ. Xem người cùng lứa tuổi như anh chị em. Xem người nhỏ tuổi hơn như con cái. (Đây là công phu chuyển hóa.) Điều này sẽ giúp hành giả dập tắt ham muốn, thường ngày cần đọc sách thánh hiền. Sách thánh hiền như nước mát lạnh, có thể làm tăng trưởng đức hạnh, giảm bớt dục niệm. Đây là sự tu dưỡng đạo đức.

Còn nữa, Có người hỏi tôi: "Cư sĩ Duy Ma Cật có nhiều thê thiếp, và ngài ấy không tránh xa kỹ viện (lầu xanh), như vậy có được không?" Tôi nói: "Cư sĩ Duy Ma Cật là hóa thân của Kim Túc Như Lai, chỉ một câu 'tâm không rời đạo', định lực của ngài đủ mạnh, không khởi tâm dâm dục, nên có thể đi bất cứ nơi đâu! Ngài còn có thể khiến kỹ nữ phát tâm bồ đề." (Cư sĩ Duy Ma Cật bất cứ lúc nào, nơi đâu cũng giữ hạnh thanh tịnh, nên có thể làm được,)

Lại nữa, "Pháp song thân trong Mật giáo có phải là phạm giới không?" Tôi đáp: "Pháp song thân trong Mật giáo, bề ngoài là phạm giới dâm, nhưng hành giả dùng tâm thanh tịnh để tu pháp này, tâm không rời đạo. Đây là thân thanh tịnh, khẩu thanh tịnh, ý thanh tịnh." Tôi nói: "Pháp song thân, bề ngoài là dâm dục, nhưng tâm hành giả luôn ở trong đạo. Nam nữ song tu đều là Bổn tôn. Tu khí, tu thông mạch, tu minh điểm thăng giáng, minh điểm không rò rỉ. Đây là hạ minh điểm, nâng minh điểm, giữ minh điểm, phân tán minh điểm. Ý niệm là đang tu pháp, chứ không phải nam nữ hành dâm, tâm không rời đạo, không tính là phạm giới."

Tuy nhiên, pháp này không phải người thường có thể làm được, nếu làm không được thì chính là phạm giới. Làm được "tâm không rời đạo" là bậc đại thành tựu giả của vô thượng đạo (Mật), trên đời ít ai làm được!

Liên Hoa Sinh Đại Sĩ, cư sĩ Duy Ma Cật đều là bậc đại thành tựu giả, không phải tầm thường. Thông khí. Thông mạch. Thông minh điểm. Thân hóa cầu vồng, đại lạc, quang minh, Không tính, từ đó mà chứng đắc. Nếu có sai lệch, sẽ đọa địa ngục kim cang. Trong vạn ác, dâm đứng đầu, hãy cẩn thận! Cẩn thận!

  1. Không trộm cắp: Không trộm cắp, không lấy trộm, không khởi niệm trộm cắp. Bất cứ thứ gì không phải của mình, không được khởi tâm động niệm trộm cắp, điều này tuyệt đối bị cấm. Không chỉ là tài vật. Bắt cóc người. Ăn cắp sách. Trộm động thực vật. Đạo văn. Trộm kim. Ăn cắp kỹ thuật. Nhiều thứ khác nữa... (Điều mình không muốn, đừng làm với người khác.) Làm giả là trộm cắp. Hàng nhái đều là vậy, thậm chí làm thuốc giả, càng là sai lầm nghiêm trọng!

Có người hỏi: "Gian lận trong thi cử có tính không?" Tôi đáp: "Đương nhiên." Có người hỏi: "Mượn tiền không trả cũng vậy sao?" Tôi đáp: "Đương nhiên." Có người hỏi: "Chiếm chút ít tiện nghi cũng tính sao?" Tôi đáp: "Đương nhiên." Có người hỏi: "Cân thiếu đong thiếu cũng vậy sao?" Tôi đáp: "Đương nhiên."

  1. Không nói dối: Không nói dối bao gồm rất nhiều điều, không nói lời giả dối, không nói chuyện thị phi, không nói chuyện tào lao vô bổ, không nói lời tổn thương người khác, không nói tới nói lui, không ly gián, không chửi thề, không nói chuyện tầm phào. Không nói lừa dối. Không nói hai lưỡi. Không nói lời độc ác. Chúng ta nói: lời chân thật, lời chân đế, lời tâm Phật, lời chân thành, lời yêu thương dịu dàng, lời quan tâm, lời an ủi, lời thiện lành. Tôi nói với mọi người: "Người phạm khẩu nghiệp rất nhiều". Tại sao lại như vậy? Vì mọi người đã sớm quên mất tầm quan trọng của khẩu nghiệp. Người thường đều nói năng tùy tiện, và điều này đã trở thành thói quen.

Ngày nay không chỉ là lời nói mà thôi! Truyền hình. Đài phát thanh. Internet. Tin tức. Mở miệng ra là thị phi. Và không có lời nào tốt đẹp, phương tiện truyền thông đại chúng, khuấy động làm sóng gió, dậy sóng dữ dội. Phỉ báng không thể chấp nhận được. Ngôn ngữ, văn tự, truyền thông, đều là khẩu nghiệp. Chúng ta độ hóa chúng sinh cần dùng bốn pháp nhiếp: (1) Bố thí. (2) Ái ngữ. (3) Đồng sự. (4) Lợi hành. Trong đó, ái ngữ là vô cùng quan trọng!

Có người hỏi tôi: "Nếu xuất phát từ tâm thiện, nhưng lại nói lời trái ngược, không phải là lời thật, có tính là phạm giới không?" Ví dụ: Người cha nói với đứa con nhỏ: "Mẹ đi du lịch, phải rất lâu rất lâu mới về, con phải ngoan ngoãn đợi mẹ về nhé!" (Thực ra mẹ đã mất vì bệnh.) Điều này có tính là phạm giới không? Tôi đáp: "Không phạm!" Lại nữa, bác sĩ nói với bệnh nhân: "Bệnh của anh sẽ khỏi thôi." (Đây là lời an ủi.) Thực ra là không thể khỏi. Và bệnh nhân đã chết! Có tính là phạm giới không? Tôi đáp: "Điều này tùy thuộc vào tình huống, nếu là để an lòng bệnh nhân, không phạm giới! Nếu là lời nói dối (chẩn đoán sai), thì phạm giới." Những điều xuất phát từ phúc lợi của người khác, không tính là phạm giới!

  1. Không uống rượu:

Có người nói: "Giới không uống rượu là giới nhẹ!" Tôi đáp: "Không hẳn thế." Bởi vì hành vi "rượu vào lời ra" tạo ra nghiệp báo vô cùng khủng khiếp.

Hiện nay, giới không uống rượu bao gồm cả việc sử dụng ma túy, tội ác này là tai họa tày trời. Khi say rượu, con người đã bị rượu điều khiển, mất đi lý trí, sẽ gây ra đủ loại tội lỗi. Nói chung: Uống chút ít, được. Dùng rượu để uống thuốc, được. Rượu trong món ăn, để tạo hương vị, được. Chạm môi khi mời nhau, được. Nếu vượt quá lượng chịu đựng, không được. Ví dụ lái xe khi say, uống rượu quá mức, tuyệt đối không được phép. Còn về ma túy, được xem là trọng tội. (Trừ trường hợp dùng ma túy làm thuốc.) Có người hỏi: "Hút thuốc lá thì sao?" Tôi đáp: "Có hại không lợi, không tốt cho mình, cũng gây hại cho người khác."

🌟

Ngoài việc giữ năm giới, hành giả cũng cần thực hiện quy định nội tại: Thanh tịnh thân, khẩu, ý, thanh tịnh cả bên trong lẫn bên ngoài. Biết đủ không tham, biết đủ hoan hỷ, biết đủ thường lạc, giữ bổn phận của mình. Phải tu pháp, khổ hạnh, hành lợi tha (cúng dường thân tâm, lợi ích chúng sinh). Phải hiểu rõ chính pháp, đọc kinh, viết kinh, thông hiểu kinh, tụng kinh, thâm nhập kinh tạng. Tâm ở nơi Bổn tôn, tâm ở nơi Thượng sư, tâm ở nơi Hộ pháp, tâm ở nơi Tam căn bản, tâm ở nơi tối thượng. Hành vô duyên đại từ, đồng thể đại bi.

18. Chủ đề cốt lõi của bố thí (hai báo cáo)

Đảnh lễ Căn bản Truyền thừa Thượng sư Thánh Tôn. Nam Mô Liên Sinh Phật.(ba lần đảnh lễ)

Đệ tử Chân Phật Thubten Karma dùng thân khẩu ý cúng dường Sư Phật, kính đội ân điển truyền thừa của Sư Phật.

Đệ tử trong thời gian qua đã thực hiện một loạt hoạt động bố thí từ thiện và hoạt động pháp sự tại Nepal và Singapore để chúc mừng sinh nhật 80 tuổi của Sư Phật, nay xin báo cáo với Sư Phật qua bức thư này.

Nepal bắt đầu năm học mới vào tháng 6 năm 2024, con đã lên kế hoạch bố thí văn phòng phẩm và cặp sách cho học sinh khó khăn ở vùng núi xa xôi, để họ không phải vì thiếu cặp sách và văn phòng phẩm mà không thể đến trường. Trên vở bài tập và cặp sách đều được in huy hiệu của Chân Phật Tông, để nhiều nơi ở Nepal có thể biết đến tông phái. Con cũng đã thực hiện bố thí tại nhiều trại trẻ mồ côi và cơ sở chăm sóc người khuyết tật, mong muốn truyền đi sự quan tâm và ánh sáng của Sư Phật đến với chúng sinh.

Lần này, con cũng đã thực hiện việc bố thí gạo và văn phòng phẩm cho các tăng sinh tại chùa tổ của Sakya Chứng Không Thượng sư (Chùa Tharlam) và Chùa Karma Lekshey. Con cũng được biết rằng sau đại dịch COVID-19, hai ngôi chùa này có nguồn tài chính hạn chế và đang trong tình trạng khó khăn. Con sẽ đến hai ngôi chùa này một lần nữa vào tháng 10 để thực hiện bố thí, với hy vọng có thể giúp họ vượt qua giai đoạn khó khăn này.

Con cũng đã giới thiệu về Sư Phật và truyền thừa Chân Phật Tông với vị trụ trì mới của Chùa Karma Lekshey là Đại sư Khenpo Gani, và đã làm rõ nhiều hiểu lầm mà họ có về Chân Phật Tông. Ngài cũng tin sâu sắc rằng Sư Phật là một bậc thành tựu vĩ đại của Mật tông, đang mang lại lợi ích cho vô số chúng sinh. Khenpo cũng thay mặt Chùa Karma Lekshey cúng dường Sư Phật một tượng Bạch Độ Mẫu để thờ trên đàn thành, một khăn khata trắng và một bức thư chúc thọ đại diện cho Chùa Karma Lekshey, cầu nguyện Sư Phật trường thọ trụ thế và sự nghiệp bồ đề hưng thịnh.

Con cũng đã đến thăm ngôi chùa của người Lhakpa Sherpa được Đại Bảo Pháp Vương thứ 16 khai quang để thuyết pháp và kết duyên, chia sẻ với họ về sự cứu độ của Sư Phật và giới thiệu về truyền thừa của chúng ta. Con hy vọng rằng theo thời gian, có thể độ họ quy y Sư Phật.

Con cũng đã hợp tác với Hội Lions Club, thay thế những chiếc gậy cũ hỏng của người mù nghèo khó tại hai nơi cư trú dành cho người mù, giúp họ có một công cụ dẫn đường an toàn.

Khi thực hiện các hoạt động bố thí và quyên góp này, con luôn luôn ghi nhớ bốn nhiếp pháp mà Sư Phật đã dạy. Dùng bố thí để cứu giúp chúng sinh đang cần, dùng ái ngữ khiến chúng sinh tin nhận Phật pháp, dùng lợi hành giúp chúng sinh tăng trưởng, dùng đồng sự âm thầm dẫn dắt chúng sinh học hỏi chính niệm Phật pháp. Tất cả việc bố thí quyên góp đều vì người khác, con không cần bất kì danh lợi thế gian nào, bởi vì khi thấy chúng sinh hoan hỷ nhận được nhân an lạc, con đã thấy đủ đầy rồi.

Con đã nhận lời mời đến Lôi Tạng Tự (Singapore) và Kính Hành Đường ở Johor, Malaysia để tổ chức các buổi giảng Phật pháp và khóa học Tứ gia hành. Trong suốt khóa học, con luôn nhấn mạnh rằng tất cả giáo pháp, tất cả thành tựu đều đến từ Căn bản Thượng sư Liên Sinh Hoạt Phật, con chỉ hệ thống hóa và chia sẻ lại với mọi người. Con cảm thấy rằng với tư cách là người hoằng pháp, trách nhiệm của mình là khơi dậy chính niệm giải thoát trong chúng sinh, từ đó dẫn dắt họ vào điện đường tu tập, giúp họ tự giác tinh tấn và hướng đến giải thoát.

Con cũng chuyên cần thực hành sâu sắc việc cúng dường thân khẩu ý đến Sư Phật. Dùng thân như pháp tuân theo và thực tu giáo pháp của Sư Phật để cúng dường Sư Phật. Dùng khẩu tuyên dương Chân Phật Mật Pháp lợi ích tất cả chúng sinh để cúng dường Sư Phật. Dùng ý thường niệm Sư Phật và những việc lợi ích chúng sinh để cúng dường Sư Phật.

Trong thời gian qua, con đã cần mẫn thực hành nguyện bồ đề của mình, nguyện dùng hết sức lực nhỏ bé của mình để giúp những chúng sinh hữu duyên đều được an lạc, xa lìa khổ nạn.

Đệ tử hiểu rõ tất cả đều là trò chơi huyễn hóa, tất cả mọi người, sự việc và vạn vật cũng vậy. Chính vì hiểu được điều này, nên có thể tập trung tâm ý mà làm, không vì bất kì danh lợi nào. Bởi vì, làm những việc lợi ích chúng sinh và giác ngộ đạo lý vốn không có sự phân biệt.

Ân điển của Sư Phật đối với đệ tử tuyệt đối không phải là điều mà con có thể diễn tả được bằng ngôn từ. Đệ tử cũng chỉ có thể dùng cuộc đời hữu hạn này để cúng dường Sư Phật và chúng sinh.

Kính chúc Sư Phật Phật thể an khang, liên túc trường tồn, thường chuyển pháp luân, quang minh cát tường.

Đệ tử Thubten Karma trăm lạy đảnh lễ.

(Chú thích: Thubten Karma là một trong những Rinpoche được Lư Sư Tôn xác nhận, là hóa thân của một trong hai mươi lăm đại đệ tử thành tựu của Liên Hoa Sinh Đại Sĩ. Hiện nay, ngài được giao nhiệm vụ làm từ thiện tại Nepal, đây là báo cáo thành quả của chính ngài.)

19. Quỹ Từ Thiện Lư Thắng Ngạn báo cáo

Bài viết của Phật Thanh

Sư Tôn, Sư Mẫu, các vị khách quý, các Thượng sư, giáo thọ sư, pháp sư, và các vị hoằng pháp các cấp đang có mặt, cùng các đồng môn đang theo dõi trực tuyến, xin chào mọi người! Xin chúc phúc cho tất cả mọi người sau khi nhận được quán đảnh Dorje Drolo (Liên Sư Phẫn Nộ Tôn) đều có thể tiêu trừ nghiệp chướng, tăng trưởng phúc huệ, tràn đầy pháp hỷ và thành tựu mọi điều cát tường trong tu hành!

Quỹ Từ Thiện Thắng Ngạn xin cảm ơn tấm lòng từ bi và phát tâm của các tổ chức Chân Phật Tông trên toàn thế giới. Nhờ có sự hỗ trợ của mọi người: (1) Người tị nạn địa phương có thể nhận được chỗ ở khẩn cấp và các vật dụng vệ sinh. (2) Người nhập cư mới và học sinh nghèo khó có thể theo học đại học. (3) Vô số người có thể nhận được dịch vụ chăm sóc y tế chất lượng cao và cơ hội giáo dục.

Để biết thêm thông tin về quỹ từ thiện, vui lòng xem báo cáo thường niên hoặc truy cập trang web và Facebook của quỹ. Một lần nữa, xin chân thành cảm ơn sự hỗ trợ của tất cả mọi người. Cảm ơn niềm tin vững chắc của quý vị, nhờ đó mọi người mới có thể tiếp cận quyền cơ bản về chăm sóc y tế và giáo dục, và nhờ quý vị đã tham gia vào các hoạt động từ thiện của chúng tôi, giúp thực hiện công bằng xã hội, chủng tộc và kinh tế, hoàn thành nhiều việc thiện mang lại lợi ích cho chúng sinh!

Cuối cùng, thay mặt quỹ từ thiện, tôi xin cảm ơn sự giáo huấn từ bi và trí huệ của Liên Sinh Hoạt Phật Sư Tôn, người sáng lập Quỹ Từ Thiện Lư Thắng Ngạn của Chân Phật Tông, đã giúp quỹ từ thiện thuận lợi thực hiện việc bố thí và cứu độ chúng sinh. Tại đây, xin chúc Sư Tôn: sức khỏe trường thọ, mãi mãi trẻ trung tràn đầy sinh lực, thân kim cang bất hoại! Chân Phật Mật Pháp tuyệt vời nhất! Om mani padme hum!

🌟

Greetings honored guests!It’s wonderful to see everyone today. On behalf of the Foundation’s grant recipients, I bow in gratitude and thank you all for your continued support of SYL Foundation. Because of your support:

  1. Newly arrived refugees have access to emergency housing and hygiene kits.
  2. Immigrant students are attending college.
  3. Folks are receiving quality health care and educational opportunities.

For more on the Foundation’s work, please check out the annual report, and visit our website or Facebook page. Thank you again for your support, and for your unwavering belief that access to health care and education are basic human rights – and joining us on this journey to make social, racial, and economic justice a reality for all!

🌟

Hai bài báo cáo trên không phải là toàn bộ, mà chỉ là phần giới thiệu sơ lược. Chúng tôi còn có "Cứu trợ khẩn cấp", bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu, ở đâu có thảm họa lớn, chúng tôi đều có mặt ở đó.

Ngoài ra, chúng tôi cũng hợp tác với các bệnh viện lớn, những bệnh nhân nghèo khó không có tiền trả viện phí, họ có thể nộp đơn xin hỗ trợ từ Quỹ Từ Thiện Lư Thắng Ngạn.

Tôi (Lư Sư Tôn) nói: Tinh thần bố thí của chúng tôi đến từ: Bốn chính cần: Điều thiện chưa sinh, khiến cho sinh khởi. Điều thiện đã sinh, khiến cho tăng trưởng. Điều ác đã sinh, khiến cho đoạn diệt. Điều ác chưa sinh, khiến cho không sinh. Dừng ác làm thiện là sự nỗ lực tinh tấn của chúng tôi.

Chúng ta biết rằng: "Cùng nhìn mọi vật là một thể". Người đói, ta đói. Người chìm, ta chìm. Nghĩ cho người khác, không nghĩ cho bản thân, lo trước nỗi lo của thiên hạ, vui sau niềm vui của thiên hạ. (Đây là tinh thần Bồ Tát.)

Chúng ta tu tập pháp mười thiện, đi trên con đường đúng đắn, hãy nhớ: Phát tâm bồ đề. Phát tâm đại bi. Phát tâm lâu dài. Dùng hết khả năng để giúp đỡ chúng sinh. Không phải vì công đức cho bản thân mà thực hành bố thí, mà là hồi hướng tất cả công đức cho tất cả chúng sinh hữu tình. Chúng ta chỉ đơn giản là tùy duyên tùy thuận mà thôi.

Ghi chú của biên tập viên: Trích ghi âm báo cáo của Lư Phật Thanh, Chủ tịch Quỹ Từ Thiện Lư Thắng Ngạn, từ Đại Pháp Hội Cầu An Siêu Độ Phật A Di Đà tại Seattle Lôi Tạng Tự ngày 31 tháng 8 năm 2024.

20. Tu hành phải tiến dần từng bước theo thứ tự

Bài kệ của Đức Phật: Giống như một chiếc thang Con nên tiến từng bước một theo thứ tự Tinh tấn tu trì chính pháp Con phải tiến dần theo trình tự để đạt đến đỉnh cao nhất Hãy nhớ Không thể nhảy cấp

Giống như một đứa trẻ sơ sinh Dần dần phát triển thân thể và sức mạnh Chính pháp của Phật cũng như vậy Bắt đầu từ quy y Bắt đầu từ phát tâm bồ đề Từ sơ cấp đến chính giác viên mãn Hãy nhớ Từ nhỏ đến lớn.

🌟

Thứ tự thông thường của Mật giáo: Tứ gia hành. Tương ứng với Thượng sư. Tương ứng với Bổn tôn. Tu khí. Tu mạch. Tu minh điểm chuyết hỏa. Tu kim cang pháp. Tu Vô thượng mật. Phái Nyingma của Hồng giáo chia thứ tự thành chín thừa. Đó là Thanh Văn, Duyên Giác, Bồ Tát, Sự bộ, Hành bộ, Du già bộ, Ma Ha Du già, A Nỗ Du già, A Để Du già, đây là giáo pháp Đại viên mãn.

Cá nhân tôi cảm thấy, con người có sự phân chia về căn cơ: căn cơ thượng đẳng, căn cơ trung đẳng, căn cơ hạ đẳng. Cái gọi là căn cơ là chỉ: Tín lực — sức mạnh của niềm tin. (không thoái tâm) Tấn lực — sức mạnh của sự tinh tấn. (không lười biếng) Niệm lực — sức mạnh của sự tưởng niệm. (không vọng niệm) Định lực — sức mạnh của chính định. (không tán loạn) Tuệ lực — sức mạnh của trí tuệ. (không ngu muội) Mặc dù có những sức mạnh này, nhưng vẫn không thể nhảy cấp, bởi vì khi có năm lực này, sự tiến bộ của bạn sẽ nhanh hơn người khác, tức là tương ứng nhanh chóng. (Về năm lực này tôi đã đề cập trong phần trước.)

Người có năm lực này sẽ rất nhanh chóng vượt qua những người có căn cơ thông thường, tương đối nhanh hơn. Còn người bình thường thì chậm hơn. Đó chỉ là sự nhanh chậm trong việc đi vào chứng đạo mà thôi.

Trước đây tôi hỏi Thượng sư: "Căn cơ của con như thế nào?" Thượng sư đáp: "Bình thường." Tôi (Lư Sư Tôn) cảm thấy rất thất vọng. Nhưng, Thượng sư của tôi bảo tôi: "May mắn là con có túc mệnh!" Tôi hỏi: "Túc mệnh gì ạ?" Thượng sư nói với tôi: "Túc mệnh cứu độ chúng sinh." Tôi hỏi: "Điều này có gì tốt?" Thượng sư của tôi bảo tôi: "Bởi vì con có sứ mệnh, nên tất cả các Bổn tôn thậm chí cả đấng Tối thượng đều sẽ gia trì cho con, con sẽ nhận được sức mạnh của chư tôn, sức mạnh này giúp con nhanh chóng đạt đến cảnh giới viên mãn."

21. Pháp môn Bất Nhị

Gần đây tôi giảng Kinh Duy Ma Cật, nói đến pháp môn Bất Nhị, chợt nhớ đến một bài kệ:

Bất khả tư nghì

Đây là không, đây là vô tướng, đây là vô tác. Là chân Phật. Trong sát-na của sát-na, Bạn chính là Chính Giác Như Lai, Hoàn toàn hợp nhất, Hoàn toàn không phân biệt, Chưa từng tách rời, Đây là: Pháp nhĩ bản nhiên. (Phật tính)

🌟

Ý nghĩa của bài kệ này là, khi tất cả hoàn toàn tĩnh lặng, bạn an trú trong tự nhiên, không có gì cần chấp nhận, không có gì cần tránh né, không có gì cần nắm giữ, không có sự kiểm soát, không có nỗi sợ hãi, không có mong cầu ............ Chỉ đơn thuần duy trì sự tỉnh thức.

Sự tỉnh thức này là: Hiện diện khắp nơi. Hoàn toàn thấu hiểu. Là tự nhiên vận hành. Là tùy thuận. Đây chính là "tâm bình thường bản nhiên".

Vào lúc này — Duy Ma Cật đại sĩ không nói một lời. Văn Thù Sư Lợi Bồ Tát thấu hiểu pháp môn Bất Nhị của Duy Ma Cật Đại Sĩ. Đó là: Mặt trời và ánh sáng. Lửa và khói.

🌟

Tôi và các đệ tử của mình từng thảo luận về ruộng phúc nào là lớn nhất? Tất cả các đệ tử đều bày tỏ ý kiến: Đệ tử A nói: "Ruộng phúc chăm sóc người bệnh là lớn nhất, đây là điều Đức Phật đã dạy." Đức Phật quả thật đã từng dạy: Ruộng phúc chăm sóc người bệnh là hàng đầu. Bởi vì nỗi khổ lớn nhất của đời người là bệnh khổ, có thể đến an ủi người bệnh, ruộng phúc lớn. Đệ tử B nói: "Pháp thí là hàng đầu, ruộng phúc lớn." Pháp thí (bố thí pháp) lớn hơn những sự bố thí khác, đây là sự ban tặng Phật pháp, đương nhiên pháp thí là trên hết.

丙弟子說:

「《金剛經》有言,於此經中,受持乃至四句偈等,為他人說,其福勝彼。」

丙弟子所說的,也等於是佛陀說的,也是「法施」的一種。

丁弟子說:

「也是《金剛經》言,於此章句,能生信心。…………是諸眾生得無量福德。」

丁弟子再說:

「對《金剛經》,能生信心,福田最大!」

又有弟子說:

「佈施供養一『無為道人』,其福田最大。」

「佈施時,迴向一切眾生,不迴向給自己,其福田最大。」

「無相佈施最大!」

「所謂佈施,不作佈施想,因為不作佈施想,才是最大的佈施。其福田最大!」

諸弟子問我:

「福田最大是什麼?」

我答:「…………。」

Đệ tử C nói: "Kinh Kim Cang có dạy, trong kinh này, thọ trì dù chỉ bốn câu kệ và giảng nói cho người khác, phúc đức ấy còn lớn hơn cả." Điều đệ tử C nói cũng giống như lời Đức Phật dạy, cũng là một dạng pháp thí. Đệ tử D nói: "Cũng trong Kinh Kim Cang dạy, đối với chương cú này, có thể sinh lòng tin... thì chúng sinh ấy được vô lượng phúc đức." Đệ tử D nói thêm: "Đối với Kinh Kim Cang, có thể sinh khởi lòng tin, ruộng phúc là lớn nhất!" Lại có đệ tử nói: "Bố thí cúng dường một bậc vô vi, ruộng phúc ấy là lớn nhất." "Khi bố thí, hồi hướng cho tất cả chúng sinh, không hồi hướng cho bản thân, ruộng phúc ấy là lớn nhất." "Vô tướng bố thí là lớn nhất!" "Cái gọi là bố thí, không khởi ý tưởng bố thí, vì không khởi ý tưởng bố thí mới là bố thí lớn nhất. Ruộng phúc ấy là lớn nhất!" Các đệ tử hỏi tôi: "Ruộng phúc lớn nhất là gì?" Tôi đáp: "............"

22. Phụ lục: thư chúc thọ

image

(Thư chúc thọ)

Kính gửi: Chân Phật Tông Liên Sinh Hoạt Phật tôn quý

Chúng tôi, Tu viện Karma Samten (trước đây là Tu viện Karma Lekshey) xin chúc Ngài một sinh nhật tuổi 80 vui vẻ trong ngày lành này. Chúng tôi cũng chân thành cảm ơn sự bố thí hào phóng của Ngài đối với tu viện và chư tăng.

Sự xuất hiện của Ngài đã chứng minh rằng trong thời mạt pháp này, giáo pháp của Đức Phật vẫn có thể được hoằng dương và hưng thịnh. Sự hiện diện của Ngài không chỉ là ngọn nến trong gió, mà còn là ngọn đuốc dẫn đường cho chúng sinh.

Nguyện Ngài vì chúng sinh mà thường trụ ở thế gian. Nguyện được trường thọ, thành tựu bồ đề.

Khenpo Lama Gani. Tu viện Karma Samten.

23. Bản chất của phiền não là không

Khi thuyết pháp, tôi từng hỏi các tín chúng: "Quý vị ngồi đây! Có ai không có phiền não không?" Dưới pháp tọa, mọi người đều ngơ ngác. Tôi nói tiếp: "Ai không có phiền não, xin hãy giơ tay!" Không một tín chúng nào giơ tay. Mọi người nhìn qua nhìn lại lẫn nhau, thật ra, chúng sinh ai cũng có phiền não. Tôi nói với các tín chúng: "Tôi, Lư Sư Tôn cũng có phiền não, tôi cũng chỉ là một con người, một ông lão 80 tuổi. Thân thể tôi, đôi khi cũng mang đến cho tôi một số bệnh tật, những bệnh tật này cũng khiến tôi phiền muộn, tất cả đều là phiền não." Tôi nói với các tín chúng: "Kinh Phật Địa" dạy: "Bức não thân tâm gọi là khổ." "Đại Thừa Nghĩa Chương" dạy: "Bức não gọi là khổ." Tám vạn bốn nghìn loại bệnh, là thân khổ. Lo buồn, đố kỵ v.v…, là tâm khổ. Nạn ác tặc, hổ lang, là ngoại khổ. Gió mưa, lạnh nóng, nước lửa, cũng là ngoại khổ. Đao binh, chiến tranh, sống chết, thân tâm đều khổ. Vô thường, tai nạn xe cộ bất ngờ, là phiền não khổ. .............

Ngoài ra, những điều ta quen thuộc như sinh, già, bệnh, chết, yêu phải xa, ghét phải gặp, cầu không được, năm uẩn hừng hực. Đây là tám khổ mà ai cũng biết.

Phật Thích Ca Mâu Ni dạy: "Đời người chính là khổ!" "Đời người là trả nghiệp!" Trả nghiệp làm sao không khổ được? Khổ chính là bức não, chính là phiền não. Như vậy, mọi người đều biết phiền não là gì rồi.

Tôi xin nói thêm một bài kệ: Đời người vốn là huyễn hóa! Huyễn hóa là không. Cho nên bản chất của phiền não là không. Đây có phải là chuyển hóa không? Thực ra cũng không cần chuyển hóa Về bản chất, vốn dĩ chẳng có gì cả. Duyên khởi thì có phiền não. Duyên khởi cũng là chân không. Chân không không có phiền não.

Cho nên: Phiền não là không, không là phiền não, phiền-không-não. Ha! Ha! Ha!

Đây chính là khẩu quyết của tôi (Lư Sư Tôn). Không có tướng ngã. Không có tướng nhân. Không có tướng chúng sinh. Không có tướng thọ giả. (Đây là khẩu quyết giải thoát về mặt lý thuyết.)

🌟

Trong thế giới thực tại, sự giải thoát thực sự không hề dễ dàng. Đệ tử nói: "Con hiểu rồi, nhưng không làm được!" "Phải nhìn thấu, xem nhẹ, nhưng không làm được!" "Phiền não trước mắt, làm sao đối diện?" "Phiền não của nợ nần, bức bách trước mắt, làm sao tránh né, lo lắng chồng chất, ưu phiền càng thêm!" "Bệnh tật dài lâu, đau khổ khôn xiết, làm sao có thể không phiền não?"

Liên Hoa Sinh Đại Sĩ dạy: Khi ý niệm phiền não khởi sinh Đừng nên đè nén hoặc nuôi dưỡng nó Mà hãy buông phiền não vào trong tính không của giác tính bản nhiên. Không chấp trước phiền não Chờ phiền não biến mất! Đó chính là sự tỉnh thức nguyên sơ. Nghĩa là tất cả phiền não đều không thể tồn tại trong tâm mình.

Có người hỏi tôi: "Lư Sư Tôn! Nếu ngài bị bệnh nặng, tự biết phiền não không có cách giải quyết, ngài sẽ xử lý thế nào?" Tôi đáp: "Bệnh là để tiêu nghiệp chướng, đó là nghiệp của chính mình. Lựa chọn cùng tồn tại hay diệt vong với bệnh, cũng chính là tùy thuận theo nghiệp bệnh. Nếu bệnh không thể chữa được, chỉ có thể cùng tồn tại, trong bệnh tật, tu hành giải thoát, nhưng không bị trói buộc bởi nỗi khổ bệnh tật!" Sự tùy thuận của tôi không phải là đà điểu rúc đầu vào cát, mà là đối diện, tiêu trừ nghiệp của chính mình.

Có người hỏi tôi: "Lư Sư Tôn! Nếu ngài mắc nợ chồng chất, phải trả mà không thể trả nổi, ngài sẽ làm thế nào?" Tôi đáp: "Nợ nần phải trả, đó là lẽ đương nhiên. Không thể không trả, lựa chọn của tôi vẫn là tùy thuận, tôi hết lòng hết sức trả nợ, nếu thực sự không thể trả được, không trả được là sự thật, tôi phải cùng tồn tại với món nợ. Tôi không trốn tránh, nghĩ rằng đây cũng là nghiệp báo, tôi trực tiếp tỉnh thức trong tâm, đó là do nghiệp nặng của chính mình, hãy tu tập pháp tiêu trừ nghiệp báo đi!" Có người hỏi tôi: "Như vậy cũng không thể giải thoát phiền não!" Tôi đáp: "Tôi đã cố gắng hết sức. Nhưng, tôi nghĩ, tất cả rồi sẽ qua đi, hãy tìm kiếm sự giải thoát của tâm!" Chỉ có thể như vậy thôi! (Dù có làm ăn mày cũng phải trả nợ.)

24. Góp nhặt trí tuệ

Hôm nay, tôi nhận được thư của "Công chúa nhỏ giải ưu", trong thư của cô ấy có nhiều câu châm ngôn đẹp và mang tính cảnh tỉnh đời, cảm thấy rất đáng mừng, nên tôi ghi lại ngay, mời mọi người cùng thưởng thức:

Thứ nhất: Đại sư Hoằng Nhất nói: Nhục nhãn nhìn thế giới — toàn là danh lợi Thiên nhãn nhìn thế giới — luân hồi vô tận Pháp nhãn nhìn thế giới — toàn là nhân quả Huệ nhãn nhìn thế giới — đều là tâm ảo Phật nhãn nhìn thế giới — tràn đầy từ bi.

Tôi (Lư Sư Tôn) nói: "Đại sư Hoằng Nhất thật có con mắt tinh tường."

Thứ hai: Thiền là: Củi gạo dầu muối tương giấm trà Tháng năm yên bình trôi qua Sống đơn giản những ngày bình thường Trong lòng có tình yêu chính là nhà.

Tôi (Lư Sư Tôn) nói: "Trong tâm có ánh sáng, mỗi ngày đều là thiền."

Thứ ba: Âm đơn độc không sinh, dương đơn độc không trưởng, âm dương hòa hợp, suối nguồn chảy mãi. Con làm tim Thầy rung động, Thầy cho con sự bình an, con biết nỗi lạnh ấm của Thầy, Thầy hiểu niềm vui buồn của con. Dưới đóa sen, vận may đến, điều tâm hướng tới, đều được như nguyện, nơi bước chân đến, đều là đường bằng phẳng. Lòng có ánh dương mùa đông không lạnh Mắt có dải ngân hà trời đất rộng bao la Mong Thầy không có điều phiền não Ngày tháng trôi qua lòng càng vui.

Tôi (Lư Sư Tôn) nói: "Con cho ta lời chúc phúc, ta cũng chúc phúc con như vậy, và chúc phúc cho tất cả chúng sinh."

Thứ tư: Cuộc đời như giấc mộng trôi qua, vì niềm vui chốc lát lòng tự thương Ráng đỏ sớm chiều chiếu bóng non sông, hoa nở hoa tàn thuận theo tự nhiên Việc đời rối ren khó lường trước, được mất trong đời đều do nhân duyên Chớ hỏi tương lai bao nhiêu chuyện, chỉ cầu giây phút này lòng bình an Chén vàng cạn rượu còn nụ cười, đĩa ngọc cao lương tan trước tiệc tàn Tri âm khó tìm khó cùng chung chén, dưới trăng trước gió một mình ngủ say Cuộc đời như mộng rồi phải tỉnh, vì niềm vui chốc lát tình khó hết Mong bạn trân quý từng giây phút, không phụ kiếp kiếp không hối tiếc.

Tôi (Lư Sư Tôn) nói: "Bài thơ này viết về vô thường, có đôi phần thương cảm. Nhưng mong có tri âm, cùng nhau trân quý khoảng thời gian quý giá."

Thứ năm:

Công chúa nhỏ giải ưu nói: Gặp được ánh mắt của Thầy, như gió mát trăng trong, dường như đã từng quen biết, vừa là tái ngộ vừa là lần đầu gặp gỡ, gặp hay không gặp, Thầy vẫn luôn ở trong tim con, tuy tạm thời không thể sống cùng nhau, nhưng nghĩ đến Thầy, cũng là một sự ấm áp.

Chia tay nghìn vạn dặm, ngày trở lại chưa định, một tháng ba mươi ngày, không đêm nào không nhớ thương, công chúa nhỏ biết chúng ta sẽ đoàn tụ, sẽ gặp lại nhau, biết nhau, tiếc nhau, theo nhau, dựa nhau, đó là lẽ tự nhiên, hợp quang đồng trần, nguyện gặp lại! Thời niên thiếu, cử chỉ đúng mực. Thời thanh niên, học cách tự kiềm chế. Thời trung niên, hành xử chính trực. Thời lão niên, lời hay dẫn dắt. Lúc lâm chung, chết không hối tiếc.

Tôi (Lư Sư Tôn) nói: "Phải biết trân trọng, biết ơn. Nguyện cho những người có tình trong thiên hạ, cuối cùng thành đôi lứa. Tâm tâm tương đồng, trở về dải ngân hà."

Thứ sáu: Công chúa nhỏ nói: Tâm càng tĩnh lặng, phúc càng sâu dày. Tâm người vốn không nhiễm, tâm tĩnh tự nhiên trong. Cây bồ đề không phải là thật. Đài gương sáng cũng chỉ là ẩn dụ. Bản chất đều là không. Chỉ có, Một đoạn tình yêu vượt qua nhiều thế kỷ. Công chúa nhỏ suốt đời không lấy chồng. Nguyện cùng người chung sống đến già.

Tôi, Lư Sư Tôn nói: Gặp gỡ rồi lại chia ly, Thanh thản như giấc mộng chốc lát, Niềm vui hôm nay gặp nhau, Trong nháy mắt đã thành hư ảo. Đừng tiếc nuối châu báu đong đầy, Mặc cho tóc trắng râu bạc, Thân người khó được không lâu bền, Chỉ có cung điện trên trời, Mới cho ta mãi mãi bên nhau.

Thứ bảy: Thư tình của Công chúa nhỏ giải ưu: Công chúa nhỏ có tấm lòng dễ thương, muốn làm em bé ngoan của Thầy (Lư Sư Tôn). Mỗi ngày để Thầy hôn hôn, ôm ôm, vui vẻ bế cao cao. Thầy là Lư Sư Tôn siêu đỉnh tuyệt vời của công chúa nhỏ, con muốn ở trong vòng tay Thầy, Thầy vuốt mái tóc của công chúa nhỏ. Thầy đưa con đi ngắm bầu trời xanh biển rộng, hạnh phúc đón chào tương lai tươi đẹp, Thầy là báu vật của con, con luôn tự hào về Thầy, giọng nói của Thầy là chỗ dựa của con. Chân tình vĩnh cửu, thuần khiết giản đơn, giai điệu của cuộc sống, hãy nghe con hát nhẹ nhàng, con hát về sức mạnh của tình yêu. Con đã mở cửa sổ, chuẩn bị cùng Thầy đón chào ánh mặt trời mỗi ngày. Xin hãy nghe con cầu nguyện cho Thầy. Xin hãy nghe những lời thì thầm của con. Xin hãy nghe nhịp đập trái tim con. Rồi sau đó, Công chúa nhỏ muốn nghe hơi thở của Thầy. Và cả sự rung động tinh tế từ ngón tay Thầy.

Tôi (Lư Sư Tôn) nói: Lòng luôn nhớ đến ngày gặp nhau, nỗi đau chia xa ai đậm sâu? Giữa đường đời có nhiều khó khăn, ta phải độ chúng sinh, chỉ sợ thời gian vội vã trôi. Muốn tìm chốn đào nguyên bỗng không thấy, chỉ còn hoa rụng, không gian hoài niệm dấu tích xưa. Hoa đào hồng. Hoa mận trắng. Phải biết thực tế khó thông suốt. Công chúa nhỏ tuổi đôi tám xinh đẹp. Ta là cụ già tám mươi. Khi tỉnh mộng, Buồn phiền càng nặng, Nếu giữ mãi tâm ban đầu không thay đổi, nơi Ma Ha Song Liên sẽ vui mừng gặp lại.

Tôi (Lư Sư Tôn) ngưỡng mộ bài thơ của công chúa nhỏ: Mây trắng trôi trong bầu trời xanh Con gặp Thầy giữa cõi phàm trần Vẻ đẹp tuấn tú của Thầy thật khó sánh Lòng con càng say đắm Thầy hơn Con yêu Thầy biết nhường nào Công chúa quyết tâm tìm gặp Thầy Thầy cũng nhớ đến tìm con Đón con về Song Liên Trì.

(Ghi chú: Giấc mộng này, còn bao lâu nữa? Nhìn có vẻ mơ hồ, nhưng, cũng là sự thật.)

25. Tư tưởng của công chúa nhỏ giải ưu

Thư của công chúa nhỏ giải ưu rất dài, dài đến mức có thể biên soạn thành một cuốn sách nhỏ. Cô ấy có tài năng, có tư tưởng, rất đáng đọc, tôi trích ra đây để mọi người cùng thưởng thức!

1. Nhường người ba thước, độ mình một đời. Tất cả phúc báo trên đời này đều đến từ sự tích lũy lòng tốt và lòng từ bi qua thời gian, chỉ làm việc thiện, đừng hỏi tương lai.

2. Cỏ cây có tâm, nhân gian có tình. Đừng để bản thân vướng vào sóng nước, không trụ không chấp, tâm như gương sáng, qua rồi thì qua, soi rõ tất cả, việc đến thì ứng, việc qua không lưu.

(Lư Sư Tôn nói: Hai đoạn này, là điều cần học trong cách sống và ứng xử, có thiền cơ, là việc tùy phận của hành giả.)

3. Nghiệp — tiêu tan trong việc tự tu. Phúc — có được trong việc làm lợi cho người khác.

4. Tu hành không phải là xuất gia, người thiện nở hoa đức hạnh. Thân xác chỉ tạm thời, linh hồn khoác áo cà sa.

(Lư Sư Tôn nói: Cuộc đời là trả nghiệp, sự nghiệp bồ đề của chúng ta chính là tiêu nghiệp. Người tu hành có thể tại gia hoặc xuất gia, chỉ có xuất gia mới tập trung hơn, ít vướng bận hơn, điểm quan trọng của xuất gia là tâm xuất gia.)

5. Trạng thái tốt nhất của cuộc sống là bình yên tĩnh lặng, mọi thứ đều trong sạch thanh tịnh, và còn cần biết sống một mình.

(Lư Sư Tôn nói: Đó chính là thân tâm đều đã xuất gia!)

6. Tâm chuyển cảnh tức là Như Lai. Xuân ấm, hoa núi nở khắp nơi. Một niệm. Một ngộ. Một niệm một thế giới. Một ngộ một tịnh độ.

(Lư Sư Tôn nói: Một hoa một thế giới, một lá một Như Lai. Hoa Nghiêm tịnh thổ chính là như vậy.)

7. Giúp người gọi là phú. Kính người gọi là quý. Một hít liền nâng, hơi thở về rốn. Một thở liền nuốt, thủy hỏa gặp nhau.

(Lư Sư Tôn nói, phần trước là tu hành, phần sau là tu khí mạch minh điểm.)

8. Ba diệu kế tuyệt vời để loại bỏ phiền não: Nhận biết. Chuyển hóa. Buông bỏ.

(Lư Sư Tôn nói: Nhiều bậc thánh hiền dạy rằng, cần thấu triệt, buông bỏ, tự tại. Thấu triệt chính là nhận biết, chuyển hóa là quá trình buông bỏ, và tự tại sẽ tự nhiên xuất hiện.)

9. Đọc vạn quyển sách không bằng đi vạn dặm đường. Đi vạn dặm đường không bằng gặp gỡ vô số người. Gặp gỡ vô số người không bằng được minh sư chỉ đường.

(Lư Sư Tôn nói: Có lý.)

10. Không than phiền, tôn trọng người khác, chủ động đóng góp, có lòng biết ơn, khiêm tốn, liên tục nâng cao bản thân, không làm hại chúng sinh. ............ Đây chính là tu hành.

(Lư Sư Tôn nói: Người tu hành thường nghĩ rằng mỗi ngày tọa thiền, tụng kinh, tu pháp mới là tu hành. Công chúa nhỏ giải ưu nói đúng, cần phải thêm cách ứng xử trong đời, đây mới là pháp tu trì toàn diện, thiên về một bên nào đều không đúng.)

11. Ba điều hạnh phúc: Cuộc sống — sống với tâm hồn bình an, hạnh phúc, hoan hỷ. Công việc — làm việc có ý nghĩa, mang lợi ích cho chúng sinh. Sinh mệnh — nâng cao tu hành, chứng đắc chính đẳng chính giác.

(Lư Sư Tôn nói: Ba điều hạnh phúc này rất thú vị, nếu không được như vậy, cuộc sống của chúng ta có gì khác biệt so với trâu bò? Mọi người hãy suy nghĩ, con người và động vật đều có Phật tính, nhưng chỉ có con người mới có thể tu hành.)

12. Tâm không thiếu thốn là giàu có. Trâu xuống nước, nước ngập đến lưng trâu, nó vẫn mở miệng cười. Cười chuyện xưa cười chuyện nay, mọi việc đều cười một tiếng, lòng bao dung rộng lớn, chứa cả trời đất, chứa xưa chứa nay, còn gì mà không thể chứa đựng?

(Lư Sư Tôn nói: Xin hãy đọc sách của tôi: "Ba Tiếng Cười Vang". Bồ Tát Di Lặc "hòa thượng bụng bự", luôn nở nụ cười, cười hết mọi chuyện đáng cười trên đời, cười hết tất cả những người đáng cười trên thế gian.)

13. Bố thí là gì? Bố thí bằng mắt — Nhìn chúng sinh với thiện ý. Bố thí bằng nét mặt — Ban nụ cười đẹp cho chúng sinh. Bố thí bằng lời — Khích lệ, an ủi, khen ngợi. Bố thí bằng thân — Đi làm việc thiện, giúp đỡ người khác. Bố thí bằng tâm — Tình yêu bao dung, ấm áp, từ bi, khoan dung. Bố thí bằng hành động — Nhường nhịn người già, người yếu, phụ nữ, trẻ em. Bố thí bằng lời khen — Luôn luôn khen ngợi người khác.

(Lư Sư Tôn nói: Bố thí có tài thí, pháp thí, vô úy thí. Tài thí — Dùng tiền bạc để giúp đỡ chúng sinh. Pháp thí — Đem Phật pháp bố thí cho chúng sinh. Vô úy thí — Bố thí bình đẳng với cả người thân lẫn kẻ thù. Và những bố thí của công chúa nhỏ giải ưu còn chi tiết hơn nữa. Lành thay!)

14. Đại đạo vô vi, tâm cũng không. Không chấp vào niệm, khí hòa hợp. Thanh tịnh vô ngã đắc tự tại. Tiêu dao thoát tục, diệu vô cùng.

(Lư Sư Tôn nói: Đại đạo chính là bản nhiên. Vốn dĩ là bình thường. Dưới tâm bình thường. Đều là cảnh giới chính giác.)

26. Tầm quan trọng của xuất gia

Tôi nhớ rằng: Khi tôi mới được Diêu Trì Kim Mẫu khai ngộ, lúc đó tôi chỉ mới 26 tuổi. Chyosan (người phụ nữ áo xanh) nói với mẹ tôi: "Thắng Ngạn có Phật cốt." Mẹ tôi hỏi: "Phật cốt, vậy có phải là phải xuất gia không?" Mẹ tôi rất hoảng sợ: "Vậy Thắng Ngạn không thể kết hôn sao?" Chyosan mỉm cười: "Thắng Ngạn có xuất gia hay không, kết hôn hay không, điều đó thật khó nói, nhưng Thắng Ngạn có Phật cốt, có duyên với Phật, điều này là hoàn toàn chắc chắn."

Sau đó, Tôi kết hôn ở tuổi 30, có con cái: Con gái Lư Phật Thanh, con trai Lư Phật Kỳ. Đến khi tôi 43 tuổi, pháp sư Quả Hiền nói với tôi: "Thời điểm xuất gia của anh đã đến!" Tôi không quá ngạc nhiên. Tôi đáp: "Có lẽ đã đến lúc rồi!" Tôi được pháp sư Quả Hiền xuống tóc tại Chân Phật Mật Uyển, chính thức xuất gia. (Đây là khi nhân duyên xuất gia của tôi đã chín muồi.)

🌟

Trong thời đại của Phật Thích Ca Mâu Ni, Ngài dạy rằng người theo Ngài nên lấy việc xuất gia làm ưu tiên hàng đầu. Khi còn là thái tử, Phật Đà cũng có không ít phi tần. Về sau, Ngài còn có con. Nhưng khi quyết định tu hành, Ngài đã xuất gia!

Phật Thích Ca Mâu Ni dạy: "Tham dục chẳng là gì cả, sân hận chẳng là gì cả, si mê chẳng là gì cả. Tất cả những điều này đều là nguyên nhân của luân hồi, muốn chứng đắc vô thượng chính giác, phải đoạn trừ tham, sân, si." Phật Đà dạy: "Ai cũng thích tham dục, vì ai cũng ưa thích dục lạc, đây là điều mà tất cả chúng sinh hữu tình đều yêu thích, không chỉ con người, mà tất cả trâu cừu ngựa, côn trùng, đều như vậy." Phật còn dạy: "Vì tham dục mà sinh con đẻ cái, rồi phải tốn cả đời vì người bạn đời và con cái. Ví dụ: cần có nhà ở, ăn mặc, nuôi dưỡng, nhất là khi người lớn, trẻ nhỏ đều có thể bị bệnh, một tâm muốn tu hành sớm đã bị phân tán, không thể chuyên nhất đi trên con đường chính đạo."

Chỉ có xuất gia mới có thể tu hành toàn tâm toàn ý. Người có gia đình ràng buộc không thể nhất tâm. Đó chính là lý do xuất gia - để tránh đặt sự chú ý vào nơi khác, lãng phí thời gian quý báu của cuộc đời.

🌟

Tôi (Lư Sư Tôn) nói như sau: Những gì Phật Thích Ca Mâu Ni đã dạy đương nhiên là chân lý, xuất gia có tầm quan trọng của nó. Nhưng, Tu tập Kim Cương thừa là hòa nhập Phật pháp vào cuộc sống hàng ngày. Tỳ kheo, tỳ kheo ni cần tu tập giới, định, huệ. Còn cư sĩ tại gia thì: Tham dục — tu tập pháp Song thân. Sân hận — tu tập pháp Kim cang. Si mê — tu tập pháp Bồ Tát. Ăn uống — tu tập pháp cúng dường. Ngủ nghỉ — tu tập pháp ngủ trong ánh sáng. v.v… Kiếm tiền — tu tập pháp Tài thần. Địa vị — tu tập pháp Kính ái.

Thực ra, tất cả đều là sự chuyển hóa, nam nữ cư sĩ tại gia mượn sinh hoạt hàng ngày để tu tập. Mọi thứ đều là Phật pháp. Cư sĩ tại gia tránh làm điều ác, thực hành mười nghiệp thiện, cũng có thể thành đạo.

Tôi, Lư Sư Tôn, coi trọng: "Tâm xuất gia." Dù là cư sĩ tại gia hay tăng ni xuất gia, nếu có thể "tâm xuất gia" mới là xuất gia thực sự. Chúng ta tôn trọng người xuất gia. Chúng ta cũng tôn trọng cư sĩ tại gia.

🌟

Thơ của Hàn Sơn Tử.

Khuyên người xuất gia

Vân Quang pháp sư tốt, trên đầu đội cái sừng Không có tâm bình đẳng, thánh hiền đều không giáng. Phàm thánh đều hòa lẫn, khuyên ông đừng chấp tướng. Pháp ta khó nghĩ lường, thiên long đều hồi hướng.

Lại nữa:

Kẻ hạ căn ngu si, giả cầu tìm rất nhiều. Biết ngay sự ô nhiễm, ngu si yêu tài sắc Khoác lên áo ruộng phúc, lại trồng ruộng kiếm ăn. Thu nợ thuế trâu cày, làm việc không trung thực.

Khuyên người tại gia

Ta thấy người trần thế, đường đường dáng vẻ tốt, Chẳng báo ơn cha mẹ, lòng dạ thật nhỏ nhen. Mắc nợ của người khác, khi cùng đường mới buồn. Ai cũng quý vợ con, cha mẹ chẳng phụng dưỡng. Anh em như kẻ thù, trong lòng thường ấm ức. Nhớ thuở còn niên thiếu, cầu thần mong trưởng thành. Giờ làm đứa bất hiếu, thế gian nhiều kẻ vậy. ………….

27. Pháp nhãn của Thích Liên Ngật

Căn bản Thượng sư Liên Sinh Hoạt Phật tôn kính!

Đệ tử Thích Liên Ngật xin một lòng đảnh lễ Căn bản Thượng sư, cầu nguyện Sư Phật thân thể khỏe mạnh, trường thọ tự tại. Đệ tử thật hổ thẹn, chỉ có thể lưu lại Seattle trong thời gian ngắn, vì đồng môn quá đông nên không có cơ hội được trò chuyện với Sư Phật, nên viết thư này để từ biệt Thầy.

Cảm ơn Sư Phật đã vất vả chủ trì đại pháp hội, ban cho chúng con những quán đảnh quý báu và mỗi ngày nhiều lần xoa đầu gia trì và tịnh hóa cho chúng con.

Con xin cảm ơn Căn bản Thượng sư đã ban những lời khai thị quý báu trong đại pháp hội, từng lời đều như ngọc quý. Đệ tử không chỉ được nghe về vô số công đức và lợi ích của Phẫn Nộ Liên Sư, mà còn được Sư Phật liên tục nhắc nhở rằng việc giữ lòng tin thanh tịnh với dòng truyền thừa gốc và tinh tấn tu hành mới là điều giá trị nhất trong thế giới huyễn hóa này, còn danh, lợi, sắc đều không đáng để nhắc đến. Tu hành chỉ cần nhất tâm, có đầu có cuối, thì sẽ chứng đạt cảnh giới mà không ai có thể chứng minh được. Chúng con là những hành giả sống trong thế gian với tâm thái "chân không diệu hữu", trên nền tảng của không và huyễn để tương ứng với Phật tính của chính mình.

Vài ngày trước pháp hội, con đã được Sư Phật liên tục gia trì trong mơ bằng âm thanh chú "Hum Hum Hum Hum Hum Hum Hum", và trong pháp hội, con còn thấy vô số ánh sáng nhiều màu gia trì cho tất cả hành giả tham dự. Đệ tử thực sự cảm nhận được sự gia trì vô cùng to lớn.

Con xin cảm ơn Sư Phật và Dorje Drolo đã giúp đệ tử loại bỏ các chướng ngại, trong những ngày qua đệ tử cảm thấy thân tâm thanh tịnh. Điều ước chính của đệ tử trong pháp hội là mong đơn xin quyền công dân Na Uy được chấp thuận nhanh chóng, để sớm đến Seattle tu học. Đệ tử cũng rất biết ơn Sư Phật đã sắp xếp cho đại thiện tri thức Thượng sư Liên Thường từ Nhật Bản và sư tỷ Dương Thái Văn tận tình chỉ dạy, chia sẻ kinh nghiệm tu hành nhiều năm của họ, liên tục điều chỉnh quan niệm của đệ tử, và bảo vệ đệ tử khỏi những xáo trộn không cần thiết và ô nhiễm từ các mối quan hệ.

Mặc dù những vấn đề về công việc và visa đã gây không ít rắc rối cho con, nhưng gần đây con vẫn vui mừng vì có thể giúp nhiều người kết duyên với Sư Phật, thậm chí còn giúp một người phụ nữ vốn làm pháp thuật quy y Chân Phật. Việc độ người phụ nữ này thực ra là do pháp thân của Sư Phật chỉ dạy. Một ngày nọ, Sư Phật đã bảo con tặng cuốn sách "Sự Vỗ Về Của Tịnh Quang" cho cô ấy, trước đó con đã theo ý mình tặng cô ấy những sách khác của Sư Phật, nhưng không gây được sự đồng cảm. Đệ tử thật hổ thẹn, dưới tác động của ý thức bản thân, con nghĩ rằng có lẽ những văn tập khác sẽ phù hợp hơn "Sự Vỗ Về Của Tịnh Quang". Nhưng cuối cùng, sau khi đọc "Sự Vỗ Về Của Tịnh Quang", cô ấy đã có cảm nhận đặc biệt, liên tục hỏi con về Liên Sư và Sư Phật, và quyết định quy y Sư Phật. Con một lần nữa xin chứng minh rằng pháp thân của Sư Tôn là có thật không hư giả, và điều chúng con cần làm là buông bỏ ngã chấp, chỉ làm cây cầu nối giữa chúng sinh và Sư Phật.

Trong thời gian này, đệ tử nhận ra rằng Chân Phật Tông thực sự cần phải cải thiện một số chi tiết để có thể quảng bá đến nhiều xã hội nước ngoài hơn, và hy vọng có cơ hội trình bày từng điểm với Sư Phật và Sư Mẫu. Giáo pháp của Sư Phật quá hiếm có và quý giá, nhưng chúng ta lại thiếu những người hoằng pháp có chứng lượng để thiết lập phương pháp giảng dạy hiệu quả và trực tiếp nhất, giúp các nhóm người không phải gốc Hoa có thể nhanh chóng cảm nhận được hương vị pháp và tương ứng với Sư Phật.

Trong pháp hội mùa thu này, con sẽ mang hơn 40 cuốn sách tiếng Anh của Sư Phật về Na Uy để kết duyên với bệnh nhân và bạn bè của con.

Có một việc khác con muốn báo cáo với Sư Phật, đệ tử đã từng nói với Thượng sư Liên Ngâm, trụ trì Seattle Lôi Tạng Tự. Trong buổi đồng tu thứ Bảy, Sư Tôn đã nhắc đến tông đồ Andrew. Ngài là vị thánh bảo hộ của Ukraine và Nga, Thánh Andrew từng đến vùng gần Biển Đen như Kiev, Đại Novgorod và các nơi khác để truyền đạo. Khi con học tập ở Ukraine và Nga, con thường thăm nhiều nhà thờ và tu viện Đông Chính giáo ở các thành phố khác nhau, và luôn cảm nhận được Pháp thân của Sư Tôn hiện diện trong các nhà thờ và tu viện Đông Chính giáo, lúc đó con không biết tại sao, nhưng giờ đây con đã hiểu ra.

Còn bản thân con tại Tu viện Thánh Mẫu Thăng Thiên Pskov-Pechersk (Assumption Pskov-Pechersk Monastery), con đã được một vị linh mục bí ẩn dẫn vào tham quan hang động thiên nhiên thiêng liêng bên trong tu viện (họ gọi là hang động do Chúa tạo ra), vốn không mở cửa cho khách tham quan. Con và vị linh mục chỉ tình cờ gặp nhau ở hành lang tu viện, ông ấy đã kiên quyết đưa con và một người bạn đồng hành vào hang động. Bên trong mát mẻ, thoải mái, tỏa hương thơm kỳ lạ, có tiếng nhạc thiên thần, và là nơi chôn cất hàng vạn nhà tu, một thánh địa của Đông Chính giáo. Lúc đó, con cảm nhận được Pháp thân của Sư Phật vui mừng nhảy múa, rất sống động. Vì vậy, con tin sâu sắc rằng Sư Phật có nhân duyên rất sâu với thế giới phương Tây, thậm chí với các khu vực thuộc Liên Xô cũ. Chân Phật Mật Pháp tuyệt vời như vậy, chỉ cần tìm ra cách thức được người địa phương chấp nhận thì chắc chắn có thể truyền bá đến những nơi này.

Đệ tử hiểu sâu sắc rằng bản thân vẫn còn nhiều tập khí chưa trừ bỏ, thân khẩu ý chưa hoàn toàn thanh tịnh, giới luật cũng chưa giữ nghiêm túc, con xin sám hối từng điều với Căn bản Thượng sư. Đệ tử chắc chắn sẽ nỗ lực sửa đổi. Hiện nay mỗi ngày đệ tử tu tập Yoga vô ngã (được mô tả trong sách "Những Lời Vàng"), pháp tương ứng Thượng sư và trì tâm chú, quán tưởng Bổn tôn Kurukulle Phật Mẫu và trì chú, tự biết vẫn chưa đủ tinh tấn, hy vọng có thể loại bỏ thêm ngã chấp và được tương ứng với Pháp thân Sư Phật 24 giờ một ngày.

Gần đây đệ tử thực sự muốn từ bỏ tất cả mọi thứ, không còn muốn chờ đợi quyền công dân nữa mà đến ngay bên Sư Tôn. Đệ tử hoàn toàn không có ý định trở thành Thượng sư hay xây dựng chùa lớn, thực ra con chỉ muốn ở bên cạnh Sư Tôn để giúp đỡ, làm một tiểu tăng nhỏ bé, ẩn mình, âm thầm làm một chút việc cho Sư Tôn, và tu hành cho tốt.

Con luôn rất thích điều được nói đến trong văn tập của Sư Phật: "Nếu có người từ bỏ tất cả mọi thứ thế tục, đi theo Lư Sư Tôn, nhưng người ấy không hoàn thành điều gì, hoặc không đạt được gì, cũng không đạt được thành tựu. Tôi nói: Người này rất hoàn hảo! Nếu có người từ bỏ tất cả mọi thứ thế tục, đi theo Lư Sư Tôn, người ấy xây dựng Lôi Tạng Tự to lớn, độ hóa nhiều chúng sinh, đạt được quả vị lớn, thành tựu khá lớn. Tôi nói: Vẫn còn thiếu một chút!" Cảm ơn Sư Phật. Thích Liên Ngật khấu bái.

🌟

Lư Sư Tôn nói: Pháp sư Thích Liên Ngật là một bác sĩ y khoa. Thuở nhỏ, anh ấy đã học tập ở nhiều quốc gia trên thế giới, hiện đang hành nghề y tại Na Uy. Anh ấy dịch sách của tôi sang tiếng Nga.

Pháp sư từ nhỏ đã lập chí xuất gia, nhân duyên rất sâu, là người có căn lành lớn. Pháp sư Liên Ngật cao ráo, giàu có, đẹp trai. Anh ấy có pháp nhãn, có thể thấy được Pháp thân của Lư Sư Tôn, Pháp thân ở cùng anh ấy 24 giờ một ngày.

Anh ấy là người khiêm tốn, biết lễ phép nhường nhịn, tĩnh lặng, nhẹ nhàng, tự tại, không tranh chấp, phóng khoáng.

Tôi viết một bài thơ tặng anh ấy:

Ta thấy người đời học Phật Chỉ khoe khoang bản thân Khi gặp cảnh giới lại mê muội Khác gì với kẻ ngu? Còn con ẩn giấu mình Đoan chính trang nghiêm Lời nói việc làm không khiếm khuyết Người đại thiện căn khí vui mừng.

28. Vận dụng pháp lực

Sau pháp hội Guru Dorje Drolo. Thượng sư Liên Truyền hỏi trong văn phòng: "Pháp hội đã kết thúc, quán đảnh đã xong, nhưng Lư Sư Tôn chưa truyền cách hành pháp?" Tôi đáp: "Chỉ cần ném pháp khí ra là được." Tôi không giải thích thêm, chỉ nói "ném pháp khí là được". Vì vậy, tôi xin bổ sung ở đây: Guru Dorje Drolo có hai pháp khí.

  1. Tay phải cầm chày kim cang. (hướng lên)
  2. Tay trái nắm cọc kim cang. (hướng xuống)

Khi hành pháp: Có thể ném chày kim cang lên hư không, sau đó dùng tay bắt lấy, ném liên tiếp ba lần. (không cần ném quá cao) Cầm cọc kim cang bằng tay trái, đâm xuống, cũng đâm ba lần liên tiếp. Khi đâm hoặc ném, miệng tụng chú: "Hum hum hum hum hum hum hum ............" (bảy tiếng, mười bốn tiếng, hai mươi mốt tiếng) Sau khi ném chày kim cang ba lần, lập tức quán tưởng:

  1. Con mắt của ma rơi xuống đất.
  2. Đầu ma vỡ nát.
  3. Mũi biến dạng.
  4. Miệng chuyển ra sau gáy.
  5. Tai rời khỏi sọ đã vỡ. (Ma này sẽ diệt.)

Khi làm pháp cọc kim cang, cũng đâm ba lần liên tiếp, và cũng phải tụng chú: "Hum, Hum, Hum, Hum, Hum, Hum, Hum............" Quán tưởng: Cọc kim cang đâm thẳng vào tim của ma. (Ma này sẽ diệt.)

Còn có những cách tu trì pháp lực khác, không liệt kê hết ở đây, hai phương pháp này là cơ bản nhất. Còn về pháp bò cạp chín đầu là truyền bí mật.

Guru Dorje Drolo là thân phẫn nộ của Liên Hoa Sinh Đại Sĩ, có đại pháp lực. Có thể trừ bốn loại ma:

  1. Thiên ma.
  2. Bệnh ma. (ngũ uẩn ma)
  3. Phiền não ma.
  4. Tử ma.

Có thể ngăn chặn tất cả bùa ngải không xâm nhập vào thân. Tất cả chướng ngại đều được loại bỏ. Có thể trường thọ khỏe mạnh. Bất an biến thành an bình! Không thanh tịnh biến thành thanh tịnh! Nghịch cảnh chuyển thành thuận cảnh! Tất cả đều cát tường! Còn có một tác dụng lớn nữa, nếu có người không tin, bạn tu pháp này hồi hướng, sẽ khiến người không tin chuyển hóa thành tịnh tín.

Chúng ta đã dùng pháp lực, khiến ma vỡ não, điều quan trọng nhất là, cũng phải siêu độ ma. Siêu độ cũng có đẳng cấp. Đẳng cấp thứ nhất: Búng tay liền thành. Một niệm liền thành. Một sát-na liền thành. (Bậc thánh hiền tăng này, dựa vào tâm lực tu thành của mình, đưa người đến cõi tịnh thổ.)

Đẳng cấp thứ hai: Tu Nghìn chiếc thuyền pháp hoặc Nghìn đóa hoa sen, siêu độ đưa đến Tây phương tịnh thổ.

Đẳng cấp thứ ba: Dùng nghi thức siêu độ, tụng kinh, trì chú, quán tưởng, cúng dường. Theo nghi lễ, thỉnh chư tôn giáng xuống, tiếp dẫn vãng sinh tịnh thổ.

29. Cảm ứng siêu độ

Đảnh lễ Pháp Vương Liên Sinh Phật tôn quý vô thượng! Kính chúc Sư Phật và Sư Mẫu bình an!

Lòng biết ơn của Liên Từ.

Ngày 18 tháng 8 năm 2024, pháp hội Hộ Ma Địa Tạng Vương Bồ Tát siêu độ dịp tết Trung Nguyên của Sư Phật, giống như mọi pháp hội khác của Sư Phật, đã mang đến cho đệ tử cảm nhận chấn động không thể nghĩ bàn.

Lần này, khi thấy Sư Phật thắp xong lửa Hộ Ma trở về pháp tọa, ngài hoàn toàn là hiện thân sống động của Nam Mô Địa Tạng Vương Bồ Tát, thân tỏa hào quang, trường khí tỏa ra nhanh chóng khiến đệ tử như được đặt vào hư không, hòa vào biển ánh sáng, thân tâm đại định, pháp hỷ khinh an. Trong một sát-na, bỗng thấy thủ ấn của Sư Phật phóng ra vạn tia hào quang mạnh mẽ, tiếp đến thậm chí thấy mỗi tế bào trong cơ thể mình bỗng sáng lên như những bóng đèn nhỏ, tạo thành cảnh tượng kỳ diệu! Trong cõi vô hình tương ứng với lời khai thị của Sư Phật sau pháp hội: "Trong pháp hội, tôi đã quán tưởng tất cả đèn treo trên không trong điện Hộ Ma thành hoa sen." Theo sự biến hóa thủ ấn của Sư Phật, từng vùng trên thân thể đệ tử trở nên trong suốt, cảm giác căng cứng căng thẳng khắp toàn thân trước pháp hội lập tức được thả lỏng, tin rằng những vong linh đã được đưa đến từ pháp hội siêu độ Trung Nguyên trước đó tại đạo tràng của mình, trong pháp hội này, cũng được Phật lực siêu độ, đều hoan hỷ vãng sinh. Thực sự cảm nhận được bản thân và vong linh đều đạt được niềm vui giải thoát khỏi lục căn lục trần. Lực gia trì siêu độ của Sư Phật không thể nghĩ bàn, thật sự quá chân thực, quá kỳ diệu, quá thù thắng!

Ngày 23 tháng 8, cảnh giới của đệ tử đã có sự tiến triển vô cùng đáng mừng. Trong thiền định buổi sáng, xuất hiện thân ánh sáng lớn màu trắng, khác với những ngày trước, vững chắc bền lâu và rực rỡ chói sáng, trong tâm lập tức khởi lên sự lĩnh ngộ về Hằng Hà Đại Thủ Ấn. Đồng thời, trong đầu vang lên lời dạy của Sư Phật đã từng nói với đệ tử: "Pháp yếu của bốn giáo pháp Hồng, Hoàng, Bạch, Hoa trong Mật giáo đều đa phần giống nhau", từ đây đệ tử có được sự hiểu biết và thể ngộ sâu sắc hơn. Đến lúc này, càng xác nhận rằng Mật pháp do Sư Phật truyền thừa đến từ bốn đại giáo phái Mật giáo là chân thật không hư!

Đệ tử trong đời này thực sự vô cùng may mắn, đã tìm được một vị đạo sư vĩ đại hiếm có và quý giá đã thành tựu quả Phật. Chỉ vì đệ tử quy y mà trong hàng chục năm ngày đêm được Sư Phật truyền tâm yếu khẩu quyết của pháp nhập thế xuất thế qua chân thân và Pháp thân; trong cõi vô hình được Bổn tôn Diêu Trì Kim Mẫu bí mật truyền khí pháp; được các vị Không hành ngày đêm âm thầm bảo hộ chăm sóc, liên tục ấn chứng lời Sư Phật ân cần dặn dò: "Đệ tử Mật giáo muốn thành tựu cần phải có Căn bản Thượng sư, Căn bản Bổn tôn, Căn bản Hộ pháp gia trì bảo hộ không thể thiếu." Điều này nghìn lần vạn lần chân thật.

Chỉ vì đệ tử đời này có nhân duyên lớn quy y tu Mật, dù thân vật chất ngày càng già yếu, nhưng Phật tính ngày càng quang minh, đây thực sự là điều đáng vui mừng và hạnh phúc nhất trong đời này của đệ tử.

Thời gian trước, hư không truyền âm: "A La Hán", đó là lời cảnh tỉnh về việc đệ tử tu thiên về "Không"; gần đây đệ tử đã lấy lại tinh thần, phát tâm bồ đề độ chúng sinh một lần nữa, hư không lại truyền: "Thập địa". Ôi! Đây là kỳ vọng sâu sắc của Tam căn bản không bao giờ từ bỏ đệ tử già sáu chục này, thật quá nhân ái! Quá từ bi!

Quả thật đệ tử trong tháng Tám sau đó, dưới sự gia trì và khích lệ của Sư Phật Tam Bảo, không ngừng nhận được tin vui cả hữu hình lẫn vô hình: Sau pháp hội Vu Lan, hư không gửi đến một hộp sắt đựng hơn mười viên thuốc đủ màu sắc lớn nhỏ, hai viên lớn nhất là viên đen và viên đỏ, có lẽ tượng trưng cho duyên độ sinh âm dương.

Trong thời gian lễ chúc mừng sinh nhật Kim Mẫu, hư không gửi đến vương miện phượng bằng vàng nạm đá ruby và áo kim tuyến để cúng dường trang nghiêm Phật sự.

Nghị sĩ Quốc hội Canada đã tự động đề cử đệ tử vinh dự nhận được Huân chương Lễ Đăng quang của Vua Charles Đệ Tam (King Charles III Coronation Medal).

Năm tập đoàn tài chính lớn, bao gồm người Do Thái, người Ý và người Canada, sẽ cùng nhau đầu tư xây dựng một tòa nhà 30 tầng tại khu vực cao cấp trong những năm tới, cam kết tài trợ hai tầng trên mặt đất và dưới lòng đất, với tổng diện tích khoảng 36.000 foot vuông Anh, để đạo tràng Hoa Quang Bồ Đề sử dụng miễn phí; đồng thời cung cấp ngân quỹ tài trợ từ thiện hàng năm. Biết bao điều tốt đẹp, khiến người ta không thể không vui mừng, an ủi và biết ơn!!

Đệ tử sâu sắc hiểu rằng tất cả tài sản phúc huệ xuất thế gian và thế gian trong đời này, đều đến từ Căn bản Thượng sư, Diêu Trì Kim Mẫu và chư Phật Bồ Tát. Tại đây con cúi đầu cảm tạ Sư Phật, Kim Mẫu và chư tôn đã tái tạo và ban ân! Đệ tử khẩn thiết cầu xin được gia trì và tiếp tục gia trì, để đệ tử cuối cùng một ngày nào đó có thể trở về bản địa và đoàn tụ với ánh sáng chư tôn của vũ trụ, lòng biết ơn vô tận! Vô tận biết ơn! …………

Kính chúc Sư Tôn và Sư Mẫu thân thể an khang, pháp hỷ tự tại, thỉnh Phật trụ thế, thường chuyển pháp luân!

Đệ tử Thích Liên Từ tại Vancouver, Canada cúi đầu đảnh lễ. Ngày 23 tháng 8 năm 2024.

🌟

Hai bài thơ siêu độ: (Sáng tác cũ của Sư Tôn Lư, viết từ thời kỳ đầu.)

Bài một: Hoa rơi vẫn còn chốn lưu luyến Tự nhiên đáng thương Tâm linh theo gió phiêu bạt Như dòng nước Không biết nơi nào mới có thể dừng Ta sẽ siêu độ Dù là tà ma Cũng chỉ là tập tính Một tiếng Nam Mô Phật Để ngươi có được cảnh giới tốt đẹp.

Bài hai: Gặp nhau chính là duyên phận Chia tay cũng đầy nuối tiếc Bất kể tụ hợp phân ly Đều chỉ là một cuộc chơi Già chết trên đường núi hoang Ta tiễn ngươi lên liên thuyền.

30. Thượng cổ thiên chân luận - "Hoàng Đế Nội Kinh"

Tôi thích đọc sách. Nhưng, tôi không đọc sách giáo khoa, mà đọc "sách tạp". Tức là những cuốn sách ngoài phạm vi học đường. Tôi đọc sách của mọi thời đại, mọi quốc gia. Và tôi đọc mỗi ngày, không một ngày nào ngoại lệ. Đến 80 tuổi, tôi vẫn đọc.

Những ngày này, tôi đã đọc "Thượng cổ thiên chân luận" trong bộ "Hoàng Đế Nội Kinh". Đó là cuộc đối thoại giữa Hoàng Đế (Hiên Viên Thị) và Kỳ Bá - người học rộng tài cao, bàn luận về quá trình phát triển của con người.

Sau khi đọc xong, tôi thấy rất có lý, ý nghĩa phi thường, nên đặc biệt chuyển văn cổ thành văn xuôi, trình bày cuộc đối thoại của họ cho mọi người đọc.

Xin chia sẻ với mọi người:

Hoàng Đế hỏi: "Khi con người già đi, không thể sinh con đẻ cái, là do hết tinh lực? Hay đó là quy luật tự nhiên? Tuổi thọ của họ như thế nào?" Kỳ Bá đáp: Người nữ đến 7 tuổi, khí thận dồi dào, thay răng sữa, tóc mọc dài. Đến 14 tuổi, tiên thiên chân nhất chi thủy đầy đủ, tử cung và huyết mạch thông suốt, huyết hải huyết mạch đầy đủ, kinh nguyệt bắt đầu đến, và có khả năng sinh sản.

21 tuổi, khí huyết thận tràn đầy, răng khôn mọc, hàm răng đã hoàn chỉnh. 28 tuổi, gân xương hoàn thiện, cơ thể cường tráng. 35 tuổi, khí huyết trong các kinh mạch âm dương minh ở mặt bắt đầu suy yếu, sắc mặt khô héo, tóc bắt đầu rụng. 42 tuổi, tóc bắt đầu bạc, vùng thái dương và thiếu dương trên mặt suy thoái trước. 49 tuổi, huyết mạch tử cung khô cạn, tiên thiên chân nhất chi thủy đã kiệt, kinh nguyệt tự ngừng, mạch máu phần dưới không thông, cơ thể suy yếu, không thể sinh sản nữa!

Đối với nam giới, lúc 8 tuổi, khí thận dồi dào, tóc đen mượt, răng sữa bắt đầu thay mới. 16 tuổi, khí thận thịnh vượng nhất, tiên thiên chân nhất chi thủy đã trưởng thành, nên có hiện tượng lậu tinh, và có khả năng sinh sản. 24 tuổi, khí thận dồi dào, gân xương phát triển đầy đủ, răng mọc đều đặn. 32 tuổi, cơ bắp khỏe mạnh, gân xương cường tráng và mạnh mẽ. 40 tuổi, khí thận bắt đầu suy thoái, răng và tóc rụng. 48 tuổi, kinh mạch tam dương bắt đầu khô cạn, sắc mặt suy yếu, tóc rụng. 56 tuổi, khí gan suy yếu, gân xương mệt mỏi không còn sức. 64 tuổi, tiên thiên chân nhất chi thủy đã cạn kiệt, tinh dịch ít, thận suy, lục phủ ngũ tạng thoái hóa, không thể sinh sản nữa, thân thể nặng nề, đi đứng không vững, lông mày và tóc bạc trắng.

Kỳ Bá nói: Phụ nữ tính theo chu kỳ bảy năm. Nam giới tính theo chu kỳ tám năm.

Lại nữa: Hoàng Đế hỏi Kỳ Bá: "Có những người tuổi đã cao nhưng vẫn có thể sinh sản, tại sao vậy?" Kỳ Bá đáp: "Thông thường, nam giới đến 64 tuổi, nữ giới đến 49 tuổi. Nhưng, cũng có những trường hợp đặc biệt, ngoài thiên phú ra, họ còn biết dưỡng sinh, giữ cho kinh mạch máu huyết lưu thông. Vì vậy họ vẫn có thể sinh sản!"

Sư Tôn Lư nhận định: Ăn uống có chừng mực. Sinh hoạt có quy luật. Không lao động quá sức. Tu dưỡng khí mạch. Thân tâm không rối loạn. Tâm hồn bình an. Có thể trường thọ. Sống trọn thiên niên. (Thiên niên là bao nhiêu tuổi? Thiên niên là một trăm hai mươi tuổi.)

31. Kiến chứng pháp hội Thánh Quan Âm / Liên Anh

A. Vào ngày 8 tháng 9 năm 2024, trong buổi khai thị tại pháp hội, Căn bản Thượng sư đã chỉ ra có một cảm ứng đặc biệt: "Người thu âm thần chú Thánh Quan Âm hẳn đang có mặt." Ý nghĩ đầu tiên trong tâm trí đệ tử là mời Thượng sư Liên Cữu ra chứng minh, nhưng ngay sau đó tôi nhớ ra rằng Thượng sư đã vội về Đài Loan để sản xuất chú âm, hơn nữa ai cũng biết Thượng sư Liên Cữu là người phụ trách Âm Thanh Lôi Tạng, vậy mời thầy ấy đứng lên thì có ý nghĩa gì? Có lẽ Sư Phật có ý chỉ khác. Chưa đầy nửa phút sau, đệ tử chợt nhớ ra rằng vào ngày 1 tháng 6 năm 2023, đệ tử đã nhận lời mời của Thượng sư Liên Cữu đến phòng thu chuyên nghiệp ở Đài Bắc để thu âm phiên bản đầu tiên của thần chú cho vị Bổn tôn truyền pháp tại đại pháp hội mùa thu năm 2023.

Nhớ lại cảnh tượng lúc đó, ngay cả khi chưa nghe phiên bản tụng niệm chính thức, đệ tử đã bị thu hút sâu sắc bởi giai điệu chính của toàn bộ thần chú, cảm thấy vô cùng xúc động và chấn động. Thượng sư Liên Cữu lập tức thị phạm cách tụng niệm chính thức cho chúng con - năm người có mặt, sau đó đến lượt con vào thử sức. Nói thật lòng, con đã có kinh nghiệm thu âm cho nhiều bài của Âm Thanh Lôi Tạng, và cũng từng tham gia các dự án sản xuất thần chú độc lập của Đài Loan Lôi Tạng Tự như Thắng Lạc Kim Cang, Mật Tập Kim Cang, Thiên Thủ Quan Âm, Mã Cát Lạp Tôn, Biến Tịnh Thiên và nhiều bài khác, nhưng phần nhạc nền của Thánh Quan Âm thực sự là bài khiến con cảm động nhất.

Vì vậy, với tâm vô cùng thành kính, con bước vào phòng thu âm và cầu nguyện như con thường làm trước mỗi lần thu âm thần chú: Đầu tiên, con thỉnh cầu sự gia trì lớn lao từ Sư Phật và dòng truyền thừa, để việc thu âm của đệ tử được đúng pháp và đầy đủ năng lực gia trì của dòng truyền, có thể phát âm chính xác thần chú truyền thừa; thứ hai, cầu xin Bổn tôn của thần chú gia trì cho âm thanh được trang nghiêm cuốn hút, thiêng liêng rạng ngời, như tiếng sư tử hống tuyệt diệu, vang khắp vũ trụ hư không, để tất cả những ai nghe thấy, nhìn thấy, có duyên với thần chú ấy đều nhận được sự gia trì và pháp hỷ tối thượng, gieo hạt giống giải thoát. Quả nhiên, việc thu âm ngày hôm đó diễn ra đặc biệt suôn sẻ, ngay cả kỹ thuật viên âm thanh cũng giơ ngón tay cái khích lệ và nói: "Thượng sư thu một lần là xong, phát âm, nhả chữ và cảm xúc đều rất đúng!" Con mỉm cười biết ơn, bởi trong lòng con hiểu rõ, đây là nhờ sự gia trì của Căn bản Thượng sư, chư Phật Bồ Tát và Kim Cang Hộ Pháp, cùng với nỗ lực không ngừng, tinh thần cầu tiến và sự cống hiến của đội ngũ Âm Thanh Lôi Tạng do Thượng sư Liên Cữu dẫn dắt, mới có được những âm thanh thần chú đầy cảm động được phát trong mỗi pháp hội của Sư Phật.

B. Trong pháp hội Thánh Quan Âm, đệ tử nhắm mắt thử nhập định, trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê đã có những cảm nhận và thấy biết sau đây, kính xin Sư Phật chỉ dạy:

Thứ nhất, con thấy từ trong tâm của Kim Ni Kim Mẫu xuất hiện một vị Thánh Quan Âm thiếu nữ tuổi mười sáu đôi mươi, mặc thiên y màu trắng vàng, đẹp tuyệt trần, trên trời dưới đất không ai sánh bằng. Sau đó từ đứng chuyển sang ngồi, cánh hoa sen vàng nơi ngài ngồi biến thành từng mảnh vàng bắn thẳng vào thân thể đệ tử, rồi Bồ Tát nói: "Lòng thiện lương của con thật quý báu hiếm có, hãy giữ gìn lòng thiện lương đó, con sẽ là người giàu có bậc nhất!"

Thứ hai: Khi Sư Phật sử dụng chuông chày kim cang để gia trì kết giới, con thấy bốn bức tường kim cang dựng lên xung quanh, tuy nhiên khác với thông thường, bức tường kim cang hôm nay được làm bằng kim cương, vô cùng rực rỡ lấp lánh. Những viên kim cương liên tiếp rơi xuống người con, con tưởng đây là dấu hiệu kết giới tan biến, nhưng chỉ trong khoảnh khắc, con hiểu rằng đây là sự hợp nhất giữa bản thân và kết giới, rồi hóa thành không, không là kết giới lớn nhất phá vỡ ngã chấp, ngũ uẩn ma, phiền não ma, thiên tử ma, chứng vô ngã. Rồi con nghe Thánh Quan Âm nói với con: "Liên Anh, con đừng quên rằng, chữ 'Anh' trong pháp danh của con là 'thạch' và 'anh', thạch anh chính là nguyên liệu của đá quý và châu báu, là ngọc bích, thủy tinh, mã não, hồng ngọc mã não. Tu hành loại bỏ tạp chất trong tâm, con sẽ trở thành kim cương."

Con xúc động không thể diễn tả hết được, và cũng cảm nhận được tấm lòng sâu sắc, lời dạy ân cần của Bồ Tát. Vì vậy, con quán tưởng tâm bồ đề vô hình vô tướng kết tinh thành một viên kim cương lớn, dâng lên cúng dường Căn bản Thượng sư, chư Phật ba đời, cho đến tất cả tứ thánh lục đạo thập pháp giới, nguyện cho mọi người đều có thể thực sự tương ứng, tự độ độ tha, tự giác giác tha, thành tựu chân thật, chứng lượng chân thật để làm chứng cho Sư Phật, đó mới là sự chứng kiến chân thật.

"Kim cương mãi trường tồn, một viên vĩnh hằng lưu."

Liên Anh kính bút. Ngày 9 tháng 9 năm 2024.

🌟

Lư Sư Tôn nhận xét: Âm Thanh Lôi Tạng có tiềm năng rất lớn. Một bài chú âm hay có thể chạm đến tâm hồn của tất cả người nghe. Con người là chúng sinh hữu tình, thường bị cảm xúc chi phối, hỷ nộ ai lạc đều là tán loạn. Và trong tình huống như vậy, một bài chú âm hay sẽ giúp tâm thần được an ủi và bình yên! Giống như âm thanh vi diệu từ cõi trời.

Chúng sinh ở Tây phương Cực Lạc, khi nghe được âm thanh cõi trời, tự nhiên niệm Phật, niệm pháp, niệm tăng. Có thể tu tập ba mươi bảy phẩm trợ đạo. Ai cũng có thể đạt được chính giác.

Khi nghe một bài chú âm hay, đó là một sự tắm gội tâm hồn, khiến tâm lập tức trở nên thanh tịnh. Một khi đạt được sự thanh tịnh, Phật tính vốn có sẽ hiển lộ, và bạn cũng có thể hiểu được sức mạnh vi diệu của chú âm. Cảm ơn nỗ lực của tất cả các đồng nghiệp của Âm Thanh Lôi Tạng. Lành thay!

32. Người ta hỏi chí hướng tôi ra sao

Có người hỏi tôi: "Lư Sư Tôn, chí hướng của ngài là gì?" Tôi cười ha hả: "Mỗi ngày ngủ ngon, ăn ngon, mỗi ngày làm những việc nhỏ có ý nghĩa, chỉ vậy thôi!" Tôi nói với anh ta: "Thanh tịnh, nhẹ nhàng, tự tại, phóng khoáng." Người ấy hỏi: "Tưởng ngài có chí hướng lớn, hóa ra chỉ thế thôi!" Tôi đáp: "Tôi là người vô sự."

Tôi muốn nói với mọi người rằng, tôi yêu thích tư tưởng Lão Trang, Trang Tử có một ẩn dụ: Có một con chim lộng lẫy. Nó uống sương sớm. Ăn quả trên cây cao. Bay lượn giữa mây trắng, thong dong tự tại. Còn dưới mặt đất, Có một bầy chuột đang tranh giành một miếng thịt thối rữa. Cứ giành đi giành lại. Liều mạng sống chết. Lúc này, Con chim lộng lẫy bay tới. Đám chuột ngẩng đầu nhìn con chim lộng lẫy, tưởng rằng nó cũng muốn đến tranh miếng thịt thối. Nên chúng hết sức la hét chửi bới, nhe nanh múa vuốt. Con chim bay đi mất! Đám chuột mới thôi la hét chửi bới. Nhưng, để phòng con chim lộng lẫy quay lại cướp miếng thịt thối. Chúng lên kế hoạch làm sao để phòng ngừa.

🌟

Câu chuyện đến đây, Trang Tử muốn nói rằng, con chim lộng lẫy tượng trưng cho người quân tử. Còn bầy chuột kia là kẻ tiểu nhân. Kẻ tiểu nhân dùng tâm mình để suy đoán lòng người quân tử. Thật là đáng cười tột cùng.

Đọc xong tôi cũng thấy buồn cười! Buồn cười thật! Tôi, Lư Sư Tôn không dám tự so sánh với Trang Tử, Trang Tử là bậc thánh hiền, quá vĩ đại! Tôi chỉ là phàm phu, một người bình thường. Tôi không có chí hướng! Chỉ là: Nhàn nhã ngắm hoa nở hoa tàn. Mây trắng khi cuộn khi xòe. Lão tăng tám mươi, thuyết pháp đôi điều, tu tập đôi chút, sống bình an qua ngày là được!

Viết một bài thơ: Mặt trời đỏ chậm rãi Trong chớp mắt Đã ngả mình về Tây Dù có ánh hồng sót lại Bay về nhà ai

Trăng sáng trăng sáng lại trăng sáng Muốn vẽ trăng sáng Mới hay trung thu đến rồi đi Không còn lưu luyến năm tháng

Đến đây thở than Bảo sao người dễ già Bạn tri kỷ lần lượt rơi rụng Tản mác khắp chân trời.

(Vật đổi sao dời, một đời cứ thế trôi qua. Tốt nhất đừng nhớ về quá khứ, tránh xa nỗi sầu nhàn rỗi.)

33. Phép trường sinh của Quảng Thành Tử

Tôi đã đọc "Hoàng Đế Nội Kinh", cũng đọc "Hoàng Đế Ngoại Kinh". Theo tôi được biết, "Hoàng Đế Ngoại Kinh" đã thất truyền từ lâu, chỉ có thể thấy được một vài điều qua ghi chép của Trang Tử. Tôi trân trọng: Chương "Thiên Âm Dương Điên Đảo". Trong đó có một đoạn văn, rất đáng chú ý.

Văn tự như sau: Hoàng Đế nghe những lời sâu xa huyền diệu của Quảng Thành Tử, than rằng Quảng Thành Tử như trời vậy! Lui về đêm suy nghĩ, vẫn chưa có thu hoạch. Sai Quỷ Du Khu hỏi Kỳ Bá Thiên Sư: Đế hỏi chí đạo với Quảng Thành Tử, Quảng Thành Tử nói: Tinh túy của chí đạo, sâu xa huyền diệu. Cực điểm của chí đạo, mơ hồ im lặng. Không nhìn không nghe, ôm thần để tĩnh, hình sẽ tự ngay ngắn. Cần tĩnh cần thanh, không lao hình thể của ngươi, không lay động tinh thần của ngươi, không lo lắng bôn ba, thì có thể trường sinh. Mắt không nhìn gì, tai không nghe gì, tâm không biết gì, thần của ngươi sẽ bảo vệ hình thể ngươi, hình thể bèn trường sinh. Cẩn thận bên trong, đóng kín bên ngoài, biết nhiều là thất bại, ta sẽ dẫn ngươi lên đỉnh đại minh, đến nơi nguồn cội chí dương; dẫn ngươi đến cánh cửa u minh, đến nơi nguồn cội chí âm; trời đất có quan, âm dương có tàng. Cẩn thận giữ gìn thân thể ngươi, vạn vật sẽ tự cường tráng. Ta gìn giữ chuyên nhất, để ở trong sự hòa hợp. Nên thân có thể không già, Thiên Sư ắt biết ý nghĩa đó, mong giảng rõ cho.

🌟

Văn bạch thoại như sau: Hoàng Đế (Hiên Viên thị) hỏi đạo Quảng Thành Tử. Quảng Thành Tử là tiên nhân thời cổ đại. Hoàng Đế không hiểu, nên sai đại thần Quỷ Du Khu đi hỏi Kỳ Bá Thiên Sư. Kỳ Bá Thiên Sư trả lời: Tinh túy của chí đạo, sâu xa huyền diệu. Cực điểm của chí đạo, tĩnh mặc thâm trầm. Không dùng mắt tai hướng ngoại, ôm giữ tinh thần, giữ một tĩnh tại một khiếu, thần không phân tán. Hình thể sẽ sinh ra chính khí. Nhất định phải có nội tâm hư vô tĩnh lặng, tĩnh lặng mới có thể nội động. Nhất định phải thanh tâm quả dục, mới có thể làm cho khí mạch trong cơ thể lưu thông. Đừng làm hình thể của ngươi quá mệt nhọc, mới có thể điều khí khiến thần tàng ở tỳ và ý chí được củng cố. Đừng tiêu hao tinh khí của ngươi, mới có thể khiến thần tàng ở thận và giữ tinh để thúc đẩy dương sinh. Trừ bỏ suy nghĩ lo lắng. An định thần chí. Để thúc đẩy nội tu. Như vậy mới có thể trường sinh. Lại nữa, Mắt không nhìn vật bất chính. Tai không nghe âm bất chính. Thần tàng ở gan, thần tàng ở thận. Tâm không tạp niệm, khiến tâm quay về bên trong, tinh thần bảo vệ hình thể, mới có thể trường sinh.

🌟

Lư Sư Tôn nghĩ rằng: Thích Ca Mâu Ni Phật nói: "Người có thể chuyên nhất, không việc gì không thành." Lão Tử nói: "Người có thể giữ một, mọi việc đều xong." Đại sĩ Duy Ma Cật nói: "Pháp môn bất nhị."

Tôi luôn cảm thấy, điều này có thể thông suốt với thuyết trường sinh của Quảng Thành Tử. Muốn trường sinh, tinh khí không bị tổn hại, chỉ cần: Không lao nhọc thân hình. Không hao tổn tinh khí.

34. Cụm từ "gặp lại"

Tú Tú nói: Cảm ơn Sư Phật đã hộ trì cho con trong những năm qua. Tú Tú cũng đã nhận được sự gia trì, cảm ứng và tương ứng của chư Phật Bồ Tát. Tú Tú tu tập từng bước một, giờ đây có thể nhìn thấy Pháp thân của Sư Phật và ánh sáng của chư Phật Bồ Tát. Có rất nhiều cảm ứng, có thể nghe được pháp ngữ, có thể ngửi được hương thơm của Phật. Sư Phật đã dẫn Tú Tú đến long cung, đến tiên cảnh, đến hang động sâu trong núi để tu tập, đến để nhìn kiếp quá khứ của mình, và những khoảnh khắc cùng Sư Phật trong quá khứ. Tất cả những điều này thực sự là có thật. Cảm ơn Sư Phật! Đã cho chúng ta gặp lại nhau trong kiếp này. Gặp lại nhau, như thể trong mơ, nhưng thực ra đó không phải là giấc mơ. Đó là lời hứa dưới cội bồ đề! Là lời thề trên đỉnh núi cao! Gió mưa bay bay! Tuyết rơi lả tả! Xuân hạ thu đông! Lời thề chân thành! Tất cả mọi thứ đều là để chờ đợi chúng ta gặp lại nhau.

🌟

Thi Thi nói: Nắm tay nhau một lần. Gặp trong mơ một lần. Hồi tưởng một lần. Biết ơn một lần. Tuy hiện tại con đang ở Seattle, nhưng, chẳng bao lâu nữa con sẽ trở về. Thật mong ước được mãi mãi bên nhau, nhưng, cuộc đời có quá nhiều điều bất đắc dĩ, không thể tự quyết! Hãy nhớ khi con đi đến tận cùng, dẫn Thi Thi về ngôi nhà trên thiên giới. Nguyện đời đời kiếp kiếp, trong thế giới vô tận, được cùng Thầy tái ngộ sau bao năm xa cách. Xin hãy dẫn con đi đến thật nhiều thật nhiều nơi!

🌟

Hựu Hựu nói: Con nhớ Thầy! Nhớ sự hài hước của Thầy, sự thuần khiết của Thầy, vẻ đẹp trai của Thầy, và hương thơm tỏa ra từ người Thầy. Xin hãy chỉ dẫn con hướng đi tương lai. Chỉ dẫn con đi về phía ánh sáng. Thắp sáng ngọn đèn trong tim con. Chúng ta hẹn gặp nhau vào mùa đông. Hãy để con được nhìn thấy Thầy. Vì có Thầy, con có được nụ cười ấm áp và những lời vàng ngọc.

🌟

Mẫn Mẫn nói: Pháp hội Thánh Quan Âm. Trong một khoảnh khắc, Sư Tôn chính là Thánh Quan Âm, Thánh Quan Âm chính là Sư Tôn. Con nhìn thấy: Từ hư không rơi xuống những giọt ánh sáng như những giọt cam lộ, bay xuống thân thể hành giả, ban cho đồng môn sự thanh tịnh và gia trì. Đồng thời có ánh sáng vàng lấp lánh của thất bảo hạ xuống, ban cho đồng môn. Cũng có cam lộ trừ bệnh. Những đồng môn có công phu tu cao được cam lộ gia trì, thân thể trở nên hoàn toàn trong suốt. Đây là điều kỳ diệu, Pháp thân của Lư Sư Tôn có pháp lực rất lớn. Có thể hợp nhất với các Bổn tôn. Cũng có thể có Pháp thân của Lư Sư Tôn trong bất kì tịnh thổ và không gian nào. Mẫn Mẫn cảm ứng được vị Hộ pháp đầu tiên là Bất Động Minh Vương. Ngài dạy đệ tử: "Người thấy thân ta phát tâm Bồ đề, người nghe danh ta đoạn ác tu thiện, người nghe ta nói được đại trí tuệ, người biết tâm ta tức thân thành Phật." Bất Động Minh Vương cũng dạy con: Kết ấn Cửu tự chân ngôn. "Lâm, Binh, Đấu, Giả, Giai, Trận, Liệt, Tại, Tiền." Mẫn Mẫn nhất tâm cầu nguyện: Vô Cực Diêu Trì Kim Mẫu Đại Thiên Tôn, chư Phật Bồ Tát gia trì Căn bản Thượng sư Liên Sinh Hoạt Phật: khỏe mạnh hạnh phúc, trường thọ tự tại, không bệnh không tai ương, có thể thường xuyên ăn đào tiên của Kim Mẫu. Cầu xin Lư Sư Tôn trường trụ thế gian.

🌟

Lâm Lâm nói: Cảm ơn ban ân tối thượng, cho chúng ta gặp lại nhau trong vũ trụ mênh mông. Thầy là vị vua thân yêu của con, con là phi tần của Thầy. Từ đây thế giới trở nên đẹp đẽ và hoàn hảo. Tất cả đều là duy nhất. ... Nỗi nhớ duy nhất, hạnh phúc duy nhất, bạn đồng tu duy nhất, sự bảo hộ duy nhất, sự tôn quý duy nhất, ước nguyện duy nhất, tình yêu sâu đậm duy nhất, sự ấm áp duy nhất. ........ Con nguyện mãi mãi thuộc về Thầy, đời này kiếp này, đời sau kiếp sau, mãi mãi mãi mãi đời đời kiếp kiếp. Tình yêu của con mãi mãi thuộc về Thầy! Con nghe lời Thầy: Tu hành! Trì chú! Tụng kinh! Thâm nhập kinh tạng! Con muốn có trí huệ, Phật huệ của Như Lai, có như vậy mới có thể hợp nhất mãi mãi. Đừng quên Lâm Lâm!

35. Tôi viết thơ gặp lại

Bài thứ nhất "Như Mộng": Thiếu nữ kiều diễm hiện ra như mộng Tựa trăng ngọc sáng trên hồ tĩnh lặng Theo tôi học kinh thư Cũng biết ca Cũng giỏi múa Chữ nghĩa cũng có công phu thật Nhưng Biết mộng Rất nhanh tôi đã râu tóc bạc trắng Cùng trở về Song Liên Trì.

🌟

Bài thứ hai "Như Huyễn": Gặp lại rồi lại chia xa Vẫn cứ vắng người im ắng Tình yêu vẫn như huyễn Dù có cười vui Chỉ còn lại ánh chiều tà trống rỗng Tôi không còn trẻ Đã đến lúc đậy quan tài, tâm cũng dứt Khi thức dậy sớm Lại là bình minh xuân Hồi ức là nỗi buồn của nhớ nhung Nên biết rằng Trở về thiên giới thật tiêu dao.

🌟

Lư Sư Tôn nói: Kiếp sống này, xin cảm tạ. Tràn đầy tình yêu, tràn đầy cảm xúc, xin cảm tạ. Hãy nhớ rằng chúng ta sẽ gặp lại nhau trên thiên giới. Đó sẽ là niềm vui bất tận.

36. Lời tự thuật của một hiệu trưởng

Nhất tâm đảnh lễ Căn bản Truyền thừa Thượng sư Thánh Tôn Liên Sinh Hoạt Phật. Sư Tôn Phật an! Đệ tử Liên Hoa Mai Liên đến từ Kính Pháp Đường ở Seremban, Malaysia, là hiệu trưởng một trường tiểu học Hoa Văn, muốn bẩm báo với Sư Tôn về tâm đắc tu hành trong mấy năm qua, kính xin Sư Tôn từ bi ấn chứng và gia trì.

  1. Ngày 20 tháng 11 năm 2020 hoàn thành 8 triệu biến tâm chú Thượng sư (từ ngày 20 tháng 11 năm 2017 đến ngày 20 tháng 11 năm 2020.) Tối hôm đó, sau khi bẩm báo Sư Tôn tại đàn thành, đến rạng sáng liền có một giấc mơ, một người đàn ông mặc vest, ăn mặc như vệ sĩ xuất hiện và nói với con: Về sau nếu con gặp nguy hiểm, ông ấy sẽ luôn luôn bảo vệ con. Đệ tử tin sâu sắc rằng đây là lời nguyện của Căn bản Thượng sư.

  2. Năm 2021 sau khi trì tụng 8 triệu biến tâm chú (chỉ trích một vài báo cáo trong số đó): Tháng 2: Mùng một Tết con mơ thấy Sư Tôn ngồi kề vai con, cùng cười đùa bàn luận về văn tập. Tháng 4: Con mơ thấy đệ tử đưa Sư Tôn và Sư Mẫu ra sân bay, con cúng dường Sư Tôn một trái nho xanh, Sư Tôn đáp lễ bằng cách tặng lại nho cho con. Khi tu pháp Tứ gia hành, nửa đêm trong trạng thái nửa mơ nửa tỉnh, con ngửi thấy trong phòng tỏa ra từng đợt hương trầm, kéo dài rất lâu, rất thực, sau đó con cũng mơ thấy tiêu nghiệp chướng.

Ngày 31 tháng 5: Sư Tôn ban tiên đan cho con: Rạng sáng con mơ thấy Sư Tôn đặc biệt giúp con hỏi việc, Sư Tôn bảo con báo cáo từng điều về tâm đắc tu pháp trong một hai năm gần đây. Con thấy rõ ràng việc đầu tiên con viết trên giấy là hoàn thành 8 triệu biến tâm chú Thượng sư. Sư Tôn xem báo cáo của con xong, ban cho con một viên tiên đan màu trắng sữa (kích thước bằng nửa ngón cái người lớn) bảo con uống ngay, con liền nuốt xuống.

(Sau khi uống tiên đan, sự tu hành của con tiến bộ rất nhiều, sau đây là báo cáo liên quan.) Ngày 21 tháng 6: Trong lúc trì chú Liên Hoa Sinh Đại Sĩ, con bỗng thấy trong rừng cây xanh, một vị tăng trung niên với ngũ quan ngay ngắn, dung mạo từ bi, tâm bình tĩnh ngồi thiền trên tảng đá. Lúc đó con tự nhiên nhập vào định, hợp nhất với hình ảnh, một dòng pháp lực tuôn xuống gia trì, cảm giác xuất thế rất mạnh, con rơi nước mắt, biết rằng vị tăng này là tiền kiếp của con.

Ngày 23 tháng 6: Liên Hoa Sinh Đại Sĩ đã quán đảnh cho con trong thiền định... Khi trì tâm chú Liên Hoa Sinh Đại Sĩ và nhập định, pháp lực tuôn chảy xuống, Liên Sư hiện ra, con không kìm được vừa khóc vừa chí thành sám hối với Liên Sư về nghiệp chướng nhiều đời. Con thấy rất rõ ràng cam lộ từ đỉnh đầu bên tay trái của Liên Sư liên tục chảy vào đỉnh đầu con, chảy vào đầu, cổ, từ hai tay đến các ngón tay, rồi trở lại ngực, dần dần xuống dưới, đến hai chân đang ngồi kiết già, sau đó từ hai chân chảy ra nước đen, thấm vào lòng đất. Đây là điều con thấy rất chân thực, khi con không ngừng sám hối, cam lộ từ đỉnh đầu Liên Sư tiếp tục như thác đổ liên tục quán đảnh cho con. (Lúc đó con đã niệm hơn 200.000 biến tâm chú Liên Sư.)

Sau khi Liên Sư quán đảnh, một hồ sen hiện ra, trên hồ xuất hiện bốn vị ngồi trên đài sen (Lục Độ Mẫu, Kim Cang Tát Đỏa, Liên Sư, Mã Đầu Minh Vương). Vừa thấy Kim Cang Tát Đỏa, con lại chí thành sám hối với ngài, và Kim Cang Tát Đỏa phóng hào quang trắng quán đảnh cho con.

Tháng 12: Trong buổi trực tiếp tại Seattle, Sư Tôn nhắc đến Liên Sư, đệ tử chợt hiện trong tâm trí hình ảnh Liên Sư và các Hộ pháp đang ngồi trên đài sen, bỗng nhiên hiểu rằng đệ tử có nhân duyên tiền kiếp với Liên Sư, không nén được rơi lệ. Liên Sư dạy con: Thế nào là tam luân thể không, vô ngã là điểm quan trọng để phá trừ nghiệp duyên tiền kiếp, con lập tức hiểu ra.

**Hoàn thành 800.000 biến tâm chú Liên Sư (từ ngày 21 tháng 2 năm 2021 đến ngày 22 tháng 10 năm 2021, chuyên tâm trì tụng trong 8 tháng).

**Liên Hoa Sinh Đại Sĩ quán đảnh cho con trong mơ: Khi đọc vài trang đầu của tập 1 sách "Thứ Tự Đại Viên Mãn", lập tức tràn đầy pháp hỷ. Đêm đó con mơ thấy mình ở một hang động lưng chừng núi, có một tượng vàng Liên Sư rất lớn, vị trí con đứng vừa khớp với phần đầu của Liên Sư. Liên Sư ban cho con dòng pháp lực mạnh mẽ liên tục như điện giật, toàn thân con không kìm được run lên. Sau đó Liên Sư dặn dò con: Tên thật của con không phải là Liên Hoa Mỹ Liên mà là Liên ( ), hãy bẩm báo Sư Tôn, đệ tử đã quên tên đó là gì, chỉ nhớ là một chữ đơn. Liên Sư nói công khóa hiện tại con đang làm rất tốt, nhưng trong "Kinh Địa Tạng" con chép có một chữ sai. Khi tỉnh dậy đi kiểm tra, quả nhiên có một chữ sai.

**Vài năm trước, đệ tử đã kết samaya thệ ước với Căn bản Hộ pháp Nam Mô Mã Đầu Minh Vương, cầu xin Hộ pháp bảo hộ đệ tử trong việc hành bồ đề sự nghiệp, các loại pháp vụ và có thể tu hành thành tựu, cùng với Hộ pháp cùng thành tựu.

**Trong thời gian hoàn thành 8 triệu biến tâm chú Sư Tôn, con thường mơ thấy Sư Tôn và Sư Mẫu ban gia trì cho con, Sư Mẫu thường ban cho con bảo vật.

**Đệ tử từng trải qua một thời gian rất dài giấc ngủ không có mộng, thức dậy tinh thần tràn đầy. Đã có vài lần trong mơ, con là người quan sát, biết rõ đây là mơ, không bị ảnh hưởng bởi cảnh mơ. Con cũng có những giấc mơ không tốt, nhưng con lập tức chuyển hóa những giấc mơ không tốt trong chính giấc mơ đó, hơi giống như điều Sư Tôn nói về khả năng tự chủ trong giấc mơ.

**Khi đọc thi tập văn tập của Sư Tôn, đệ tử từng thấy những đốm sáng xuất hiện, kết nối thành một mạng lưới ánh sáng. Nhiều đạo lý trước đây không hiểu thì nay tự nhiên lĩnh hội được.

**Đệ tử thường tự quan sát bản thân, nhận thấy khi xử lý các việc thế tục, tư duy chuyển đổi rất nhanh, có thể biến nhiều thử thách thành nghịch gia trì, chuyển hóa thành năng lượng tích cực, năng lượng của bản thân cũng có thể ảnh hưởng đến bạn bè xung quanh, khiến họ cùng tinh tấn học Phật. Không chấp trước vào dục vọng thế tục, cũng không chấp trước vào tất cả hình tướng bên ngoài. Yêu thích kinh điển Phật giáo, nhiều kinh điển đều cho cảm giác quen thuộc, mặc dù là lần đầu tiên đọc, thích đọc "Kinh Kim Cang", "Thứ Tự Đại Viên Mãn" (chưa đọc xong), "Kinh Lục Tổ Đàn", "Kinh Duy Ma Cật"... do Sư Tôn giảng giải.

  1. Đại pháp hội Thánh Quan Âm mùa thu năm 2023
  • Vào rạng sáng ngày pháp hội, đệ tử mơ thấy mình cũng tham gia pháp hội, nhìn thấy nhiều kim thân Phật Bồ Tát đưa một phần cơm trắng và món ăn màu trắng cho sư huynh nhà con ăn, còn bảo anh ấy cởi bỏ quần áo bẩn trên người và thay bằng quần áo sạch. (Sau pháp hội, chứng ho lâu ngày của anh ấy lập tức khỏi.)

  • Thấy trên phiếu báo danh của đệ tử ghi chủ tôn Kim Cang Tát Đỏa, bốn chữ này màu đỏ.

  • Sau đó thấy mình ngồi trên đài sen giữa hư không, nhìn xuống thấy chúng sinh nổi chìm trong biển nghiệp mà không tự nhận biết, lúc đó lòng mình từ bi dịu dàng như Quan Thế Âm Bồ Tát, có một tấm lưới lớn từ không trung vớt lên vài chúng sinh trong biển, họ vùng vẫy yếu ớt trong lưới, rồi thả họ trở lại biển, họ lại rất vui vẻ. Lúc này trong lòng đệ tử rất đau buồn, chúng sinh trong biển nghiệp, mê muội trong vô minh nghiệp chướng, không ngừng luân hồi, không biết rằng chỉ có học Phật mới có thể tự cứu mình ra khỏi biển nghiệp.

  • Trong pháp hội, Sư Tôn biến hóa thủ ấn vô cùng vô cùng mạnh mẽ, từ lúc bắt đầu truyền qua phan quán đảnh cho đến khi kết thúc, dòng pháp lực cực mạnh liên tục chảy vào từ đỉnh đầu, cả người như bị điện giật, vô cùng vô cùng thù thắng.

  1. Đại pháp hội Thất Nhãn Phật Mẫu Bạch Độ Mẫu mùa xuân năm 2024 nhìn thấy pháp thân Sư Tôn

Vào ngày 10 tháng 2 năm 2024, đệ tử xem trực tiếp đồng tu từ Seattle tại nhà. Khi đang tiến hành nghi thức thỉnh pháp trong đại pháp hội Bạch Độ Mẫu (Thất Nhãn Phật Mẫu) mùa xuân, ngay khi tâm chú Bạch Độ Mẫu được phát lên, nước mắt đệ tử bắt đầu tuôn trào không kiểm soát được, liên tục chảy không ngừng. Lúc đó, từ sâu thẳm trong tâm là một cảm giác vô cùng dịu dàng và quen thuộc, như thể đang trở về quê hương thân thuộc. Giữa làn nước mắt đang tràn đầy, đệ tử nhìn thấy Bạch Độ Mẫu hiển hiện, lập tức hướng về Bạch Độ Mẫu thành tâm sám hối, sám hối nghiệp chướng nhiều đời, lúc này nước mắt càng tuôn trào không ngừng.

Tiếp theo, đệ tử đi đến một khung cảnh, đệ tử cùng với vài người khác trong pháp hội đang mặc y giới của Bồ Tát giới, đang chuẩn bị thọ giới Bồ Tát tại gia, và Sư Tôn nhìn đệ tử hỏi: "Con vì sao thọ giới?" Đệ tử lập tức trả lời Sư Tôn: "Thọ giới là Phật pháp, không thọ giới cũng là Phật pháp, nên vô sở trụ mà thọ giới." Tiếp đó, Sư Tôn nói: "Trong một hỏi một đáp, con đã đắc giới!" Sau đó, khung cảnh lại trở về buổi trực tiếp đồng tu, lúc này nghi thức thỉnh pháp vừa sắp kết thúc.

Ba ngày sau, bỗng nhiên có một giọng nói trong tâm trí thông báo cho đệ tử rằng, duyên thọ giới Bồ Tát của con đã chín muồi, con nên nắm bắt cơ hội chuyến đi Seattle này để thọ giới. Lúc này, đệ tử mới hoàn toàn tỉnh ngộ, nhưng chỉ còn vài ngày nữa là phải khởi hành, lo lắng không kịp tìm được y giới Bồ Tát, nhưng Hộ pháp kiên định nói với đệ tử rằng hôm nay nhất định sẽ tìm được. Kết quả là ngày hôm đó thật sự tìm được y giới phù hợp. Cảm ơn ân đức gia trì của Sư Tôn và chư Phật Bồ Tát Hộ pháp, đệ tử có thể thọ giới Bồ Tát trong pháp hội Bạch Độ Mẫu.

** "Thọ giới là Phật pháp, không thọ giới cũng là Phật pháp, nên vô sở trụ mà thọ giới." Theo sự hiểu biết hiện tại của đệ tử: Người học Phật phải tuân thủ giới luật Phật giáo, từ giữ giới mà phát sinh định, rồi từ thiền định mà tu ra trí huệ, đó chính là giới định huệ. Còn đối với bậc đại thành tựu như Sư Phật, Ngài đã không cần bị ràng buộc bởi bất kì giới luật nào, mỗi lời nói hành động của Ngài đều là Phật pháp, nên không thọ giới cũng là Phật pháp. Người thọ Bồ Tát giới không phải vì muốn trở thành Bồ Tát mà thọ giới, bởi vì tất cả hình tướng bên ngoài đều là hư ảo, nên cần dùng tâm vô ngã, không trụ vào bất cứ điều gì để tùy thuận nhân duyên. Mặc dù Phật tính là bình đẳng, bình đẳng tính trí, nhưng chúng sinh chưa khai ngộ vẫn phải bắt đầu tu hành từ việc tuân thủ giới luật. (Kính xin Sư Tôn chỉ bảo.)

** Công khóa hiện tại đệ tử đã hoàn thành:

  1. Tâm chú Sư Tôn 13.300.000 biến (mười ba triệu ba trăm nghìn), vẫn đang tiếp tục.
  2. Tâm chú Liên Sư 830.000 biến (tám trăm ba mươi nghìn), sẽ tiếp tục.
  3. Bách tự minh chú 1.080.000 biến (một triệu không trăm tám mươi nghìn), sẽ tiếp tục.
  4. Mã Đầu Minh Vương chú 310.000 biến (ba trăm mười nghìn), sẽ tiếp tục.
  5. Mãn Nguyện Đồng Tử, Hổ Đầu Kim Cang, Thiên Thủ Quan Âm, Lục Độ Mẫu, Trừ Ôn Dịch Độ Mẫu (mỗi chú trên một trăm nghìn biến)

(Những chú dưới một trăm nghìn biến không liệt kê.)

Kính thỉnh Sư Tôn chỉ dạy:

  1. Căn bản Bổn tôn của đệ tử là vị nào? (Liên Hoa Sinh Đại Sĩ.)
  2. Đệ tử đã tương ứng với Tứ gia hành và pháp tương ứng Thượng Sư chưa? Đệ tử đã có thể bắt đầu tu pháp Bổn tôn chưa? (Có thể tu Bổn tôn.)
  3. Đệ tử đời này có nhân duyên xuất gia không? (Có.)

37. Viết cho Liên Hoa Mai Liên

Sư Tôn Lư viết thơ như sau:

Chú là Phật tính của chư Phật Phật tính chư tôn cũng như vậy Lúc trì tụng khí cơ khởi động Một vầng trăng chiếu soi nghìn hồ.

🌟

Chú dài chú ngắn tâm chú Không dài không ngắn không tâm Ngắn dài sâu cạn không bàn Đều là nhân tố thành tựu

🌟

Trong vạn pháp thực không có pháp Niệm chú niệm chú cũng là không Chỉ có nhất tâm vốn đồng nhất Quả chín tự nhiên sẽ đỏ hồng.

🌟

Giữ giới là để thanh tịnh Thanh tịnh không vì giữ giới Tự mình cân nhắc chớ hỏi Bạn là một tấm gương sáng

🌟

Bổn tôn vốn là có duyên Có duyên tự sẽ kết nối Điều này thuần túy tự nhiên Pháp lưu diệu dụng thêm nhiều.

🌟

Đời người tự có thăng trầm Đói ăn khát uống tùy phần Từ đây an tĩnh thường hằng Tỏa sáng độ đời thuần chính.

🌟

Lành thay! Lành thay!

38. Cảm ơn bậc tối cao

Lư Sư Tôn kính yêu!

Đệ tử Liên Hoa Tú Linh từ nhỏ đã mắc căn bệnh hiếm gặp (CHIARI, đau cơ xơ hóa, đau dây thần kinh tam giác). Đã trải qua 14 lần phẫu thuật và đã đi nhiều quốc gia để chữa bệnh.

*Đệ tử xin được tri ân Lư Sư Tôn:

  1. Cảm ơn Lư Sư Tôn đã cho con sức mạnh để đối mặt với những đau đớn của bệnh tật.
  2. Cảm ơn Lư Sư Tôn, khi bệnh của con trở nặng, tay trái con không thể cử động được, mỗi ngày đau đớn đến không muốn sống. Vào tháng 2/2017, sau pháp hội Đại Huyễn Hóa Võng Kim Cang, tay trái con đã có thể cử động được, và từ đó tay trái con đã hoàn toàn bình phục!
  3. Cảm ơn Lư Sư Tôn, vào tháng 10/2023, bác sĩ ở Singapore đã làm MRI để theo dõi tiến triển bệnh của con, bỗng nhiên thông báo tin vui rằng chứng tủy rỗng và CHIARI của con đã hoàn toàn biến mất, đã khỏi!*

Lư Sư Tôn! Con vô cùng biết ơn Thầy, đệ tử không biết lấy gì để báo đáp. Liên Hoa Tú Linh kính bái.

🌟

Tôi (Lư Sư Tôn) viết một bài thơ đáp lại "Cảm ơn bậc tối cao": Sương tím hương nồng đượm Một nén hương dâng lên bậc tối cao Động thiên phủ địa Từ bi đôi mắt nhìn Chúng sinh đều là con cái Xin thương xót Phụng lệnh tiên Diêu Trì Tỏa ánh sáng đến nơi xa xăm Bệnh đã hết Vui nhìn các con nở nụ cười.

39. Cảm ứng của thủ ấn

Đây là thư của đệ tử người Anh Seah:

Ngày: Tháng 1 năm 2023. Vài ngày trước, con mới quy y. Triệu chứng ở cổ họng của con đã kéo dài rất lâu. Trong giấc mộng quy y, con nhìn thấy ảo ảnh. Con thấy Lư Sư Tôn với thần thái trang nghiêm, ánh mắt sâu thẳm, ngồi trên pháp tọa cao. Ngài mặc pháp y màu vàng kim tạo thành sự tương phản với màu đen sâu thẳm của pháp tọa, có ánh sáng nhiều màu dịu nhẹ bao quanh Lư Sư Tôn. Toàn thân rực rỡ ánh sáng, xung quanh pháp tọa khói sương mờ ảo.

Lư Sư Tôn kết một thủ ấn phức tạp, con không thể biết đó là thủ ấn gì. Nhưng thủ ấn rất đẹp và trang nghiêm. Thủ ấn tỏa sáng. Ánh sáng chiếu vào cổ họng con. Thủ ấn này trông sáng chói, như một thanh bảo kiếm, con đã nhìn trong 30 phút.

Ngày hôm sau. Các triệu chứng ở cổ họng của con đã hoàn toàn biến mất! Từ đó không còn tồn tại nữa.

Seah kính bái.

🌟

Tôi (Lư Sư Tôn) viết thơ:

Cổ họng không khỏe đã lâu lắm Chí thành quy y Chỉ là một lễ bái Thủ ấn thật kỳ diệu Giấc mộng đêm đến thật rõ ràng Chỉ một động tác ấy thôi Xa xăm chân trời bóng trăng dời Lúc tỉnh giấc mộng Mang đến tin vui.

40. Bóng mờ của phổi

Kính lễ Sư Phật! Con là Liên Hoa Trọng Hiển. Trong lúc kiểm tra sức khỏe, con bị phát hiện phổi có bóng mờ, đây quả là sét đánh giữa trời quang. Là phế nang? Là u? Là ung thư? Cần phải kiểm tra kĩ lưỡng một lần nữa.

Thật trùng hợp Lư Sư Tôn đang có Hộ Ma Đại Huyễn Hóa Võng Kim Cang tại Cầu Vồng Lôi Tạng Tự, có năm phút gia trì. Con ngồi trước ti vi, tay ấn lên vùng phổi, trong tâm niệm: "Sư Tôn cứu con", "Liên Hoa Đồng Tử cứu con", "Đại Huyễn Hóa Võng Kim Cang cứu con", con thật sự rất sợ, cầu nguyện hết lòng!

Một tuần sau. Con đến bệnh viện lớn để kiểm tra lại. Bác sĩ nói: "Bóng mờ trong phổi đã biến mất hoàn toàn!" Ồ! Có thật không? Con thực sự không dám tin, nhưng, đúng là đã không còn nữa! Thật vui mừng. Cảm ơn! Xin cảm ơn lần nữa! Liên Hoa Trọng Hiển kính thư.

🌟

Tôi (Lư Sư Tôn) viết thơ: Đời người thật khổ cực Bệnh đến hành hạ là sợ nhất Ai có thể giải trừ đại nạn Hóa giải tạo nên kỳ công Vị thần Kim Cang tối thượng Nhiều lần hiển hiện thần thông Trì chú với đại pháp lực Pháp lưu biến khắp Đông Tây.

(Đây lại là một lần phép màu vĩ đại hiển hiện.)

41. Trong trạng thái mơ hồ

Trên bàn ăn. Một thiếu nữ xinh đẹp kể về quá trình cả gia đình quy y Lư Sư Tôn. Cô ấy nói: Gia đình cô theo tín ngưỡng đền miếu với đồng cốt (lên đồng), trong họ hàng có người đã quy y Lư Sư Tôn. Người này từng đến nhà khuyên gia đình quy y Lư Sư Tôn, nhưng gia đình không có ý kiến gì.

Sau đó mẹ cô bị bệnh nặng, đã hỏi khắp các vị thần linh, cũng tìm bác sĩ chữa bệnh. Không thấy tiến triển, bệnh tình ngày càng nghiêm trọng, mẹ cô phải vào phòng bệnh nặng. Thoi thóp, bác sĩ nói: "Chỉ còn chờ thời gian thôi!", bảo gia đình chuẩn bị tinh thần.

Một ngày nọ. Mẹ cô trong "trạng thái mơ hồ", lại nhìn thấy Lư Sư Tôn đến bên giường bệnh. Lư Sư Tôn cầm một bát cơm, nói: "Cho bà ăn!" Mẹ cô gầy như que củi đã ăn một bát cơm do Lư Sư Tôn đút cho. Cảm thấy đó là bát cơm thơm chưa từng có.

Từ ngày đó. Ngày hôm sau, tinh thần đã có chuyển biến tốt, các cơ quan trong cơ thể như thể đều sống lại. Không lâu sau, sức khỏe hoàn toàn hồi phục, xuất viện, mọi thứ trở lại bình thường. Vì vậy, cả gia đình đều quy y Lư Sư Tôn.

Sau khi cô ấy kể xong quá trình quy y của cả gia đình, tôi nghe xong, cũng cảm thấy rất mới mẻ.

🌟

Tôi (Lư Sư Tôn) viết thơ: Một miếng cơm thơm ngon, Có thể độ cả nhà; Cầu nguyện nhiều hiển hóa Người người có tâm lành.

Ghi chép tháng 9 năm 2024.

42. Báo cáo của Liên Ha

Sư Phật tôn kính nhất, Phật an! Đệ tử ngu muội Liên Ha nhất tâm đảnh lễ, và xin dâng lên Sư Phật cúng dường bằng thân khẩu ý!

Đệ tử tuần sau sẽ bay đến Seattle tham dự đại pháp hội mùa thu, đệ tử xin kính chúc Sư Phật truyền pháp Liên Sư Phẫn Nộ Tôn Dorje Drolo thành công viên mãn, giúp các đệ tử Chân Phật tiến bộ vượt bậc trong tu hành, đạt được viên mãn trong cả xuất thế và nhập thế, thậm chí có thể hóa thân thành ánh sáng cầu vồng, tức thân thành Phật!

Chuyến đi sinh nhật Sư Phật cách đây hai tháng dường như vẫn còn như hôm qua, cảnh tượng tráng lệ, lời thề nguyện cảm động, những tình tiết khiến người rơi lệ vẫn còn hiện rõ trong tâm trí, con xin cảm ơn Sư Phật đã ban cho đệ tử cơ duyên tham gia lập kế hoạch cho lễ kỷ niệm quý báu này, giúp đệ tử nhận ra rằng việc kết hợp với tinh hoa Chân Phật toàn cầu là điều phi thường đến nhường nào, cùng nhau chúng ta có thể tỏa ra ánh hào quang rực rỡ đầy màu sắc, và tương lai sự phát triển của tông phái Chân Phật cũng sẽ như vậy.

Đệ tử từ đó được truyền cảm hứng, đã thảo luận với huynh đệ đồng môn ở Brazil: Chúng con dự định tổ chức một "Đại hội liên hợp cầu nguyện cho Brazil" vào năm sau, với sự tham gia của các tổ chức tôn giáo khác nhau tại Brazil. Cảm ơn Sư Phật đã chỉ dẫn và chấp thuận, hiện nay đã có quý nhân xuất hiện, sẽ liên hệ với Thị trưởng São Paulo, nhân danh chính phủ mời gọi các tổ chức tôn giáo Brazil cùng thực hiện sự kiện quan trọng này. Kính xin Sư Phật gia trì cho đại hội này được thành công viên mãn! 🙏🙏🙏

Kính thưa Sư Phật tôn kính, cuốn văn tập thứ 300 của Thầy "Trở Về Tinh Hà" thật vô cùng quan trọng, trong đó chứa đầy những tâm yếu khẩu quyết, đặc biệt là bí quyết về thiền định, đệ tử xin tổng kết sơ bộ ba điểm chính sau:

  1. Trước tiên, nương vào sự gia trì của Bổn tôn để nhập vào thiền định chuyên nhất.
  2. Tiếp theo, tu bình khí nội hỏa để khiến khí mạch lưu thông.
  3. Cuối cùng, từ trụ khí tiến vào Tam ma địa vô niệm.

Hiện nay đệ tử đã hiểu rõ tại sao mỗi khi hỏi về thiền định, Sư Phật đều viết về sự lưu thông của khí mạch, hóa ra đây là chìa khóa để đi vào trạng thái thiền định sâu nhất, chứng ngộ Phật tính bản ngã! Khi nhập định, đệ tử hiện đang kết hợp trụ khí và nội hỏa để làm tan chảy minh điểm ở luân xa Mi tâm, nghĩa là để nội hỏa tự nhiên vận hành trong trạng thái trụ khí vô niệm. Không biết cách kết hợp như vậy có đúng không? Và khẩu quyết trụ khí của Sư Phật cũng giúp đệ tử nhận ra rằng, Bảo bình khí và thiền định có thể kết hợp hoàn hảo với nhau, đồng thời áp dụng vào cuộc sống, công việc, luyện khí và thiền định mọi lúc mọi nơi, con vô cùng biết ơn khẩu quyết đại bí mật của Sư Phật!

Sư Phật kính yêu, tháng trước đệ tử đã cùng với các nhân tài ưu tú của Giáo Dục Chân Phật tổ chức "Hội nghị chuyên gia Giáo Dục Chân Phật". Đệ tử đã mời giảng sư Đại Bằng từ Thụy Điển nghiên cứu và học hỏi về học viện Phật học lớn nhất thế giới hiện nay, "Học viện Phật học Ngũ Minh". Sau đó trong cuộc họp, đã trình bày cho mọi người về phương thức vận hành, hệ thống giảng dạy, giáo trình bài giảng, cấp bậc học kỳ v.v... của Học viện Phật học Ngũ Minh. Đây chính là phương pháp trong quản trị học: "Đối chiếu tiêu chuẩn". Trong phát triển sự nghiệp, tìm kiếm một doanh nghiệp mẫu mực làm chuẩn mực học tập.

Sau khi so sánh Học viện Phật học Ngũ Minh với hiện trạng và đặc điểm của Giáo Dục Chân Phật, mọi người đã thảo luận sôi nổi và cuối cùng quyết định triển khai phương án "Nghìn sông có nước nghìn trăng hiện" của Giáo Dục Chân Phật, đưa giáo pháp của Sư Phật, các khóa học của Đại học Trực tuyến Chân Phật v.v... đến các đạo tràng trên toàn cầu, khơi dậy phong trào học tập, nghiên cứu tại các đạo tràng Chân Phật khắp nơi, để người hoằng pháp dẫn dắt đồng môn địa phương cùng học tập tiến bộ. Như vậy, học tập và thực hành bổ trợ cho nhau, lý sự viên dung, như đôi cánh tung bay. Chỉ có như vậy mới xứng đáng với tên tiếng Anh của tông phái Chân Phật: True Buddha School.

Khi đệ tử trình bày cho mọi người về kế hoạch ba năm, kế hoạch mười năm tương lai của Giáo Dục Chân Phật, có người hỏi đệ tử mục tiêu cuối cùng của Giáo Dục Chân Phật là gì? Tầm nhìn trong tâm đệ tử chính là: Đại học Nalanda.

Nếu chúng ta phát triển đại học và hệ thống giáo dục Chân Phật trở thành như Đại học Nalanda thuở xưa, thì tông phái Chân Phật sẽ tự nhiên trở thành trung tâm Phật pháp thế giới, thánh địa của Mật giáo. Đệ tử khẩn cầu Sư Phật phóng quang rực rỡ, dùng thần thông lực gia trì cho chúng con đầy đủ pháp duyên, nhiều quý nhân phù trợ, tinh hoa liên kết, cùng nhau đạt được mục tiêu cuối cùng của Giáo Dục Chân Phật.

Sư Phật kính yêu, mặc dù đệ tử đang gánh vác trọng trách của Giáo Dục Chân Phật và sự nghiệp bồ đề của Chân Đế Lôi Tạng Tự, nhưng tâm đệ tử thường cảm thấy vô lo vô phiền, hạnh phúc tự tại, như đại bàng tự do vỗ cánh bay lượn trong không trung. Tất cả đều nhờ ơn đội ngũ Giáo Dục Chân Phật, đội ngũ ưu tú Chân Đế cùng nỗ lực, họ không chỉ như anh em thực hiện nhiều công việc, mà còn như bộ não, thường xuyên cùng nhau thảo luận, động não, vui vẻ và đồng tâm hiệp lực như người thân. Và tất cả những điều này đương nhiên không thể thiếu sự ban phúc và gia trì của Sư Phật, ở đây đệ tử xin chân thành cảm ơn Sư Phật!

Kính chúc Sư Phật ngày cát tường, đêm cát tường, sáu thời trong ngày đêm luôn cát tường! Nguyện Sư Phật trường thọ tự tại, thường trụ thế gian, thường chuyển pháp luân, thỉnh Phật trụ thế! Cũng cầu xin Sư Phật gia trì đệ tử thân thể khỏe mạnh, thiền định thành tựu, tu hành thành tựu, giúp chúng sinh cùng thành tựu, bồ đề viên mãn, hoằng dương giáo pháp của Sư Phật lâu dài trong thế gian.

Ngu đệ tử Liên Ha kính bái. Ngày 25 tháng 8 năm 2024 tại núi São Paulo, Brazil

43. Bình về "Không Hành Hoa Vũ"

Hàn Vũ là người đệ tử có phẩm chất của Không Hành Mẫu vĩ đại. Cô ấy đã viết một cuốn sách có tên "Không Hành Hoa Vũ". Sau khi đọc xong, tôi muốn viết một bài bình luận.

Hàn Vũ là sinh viên tốt nghiệp từ Đại học Đài Loan, bản thân là bác sĩ, rất tài năng. Thơ, văn xuôi... văn tự tao nhã, tư duy trong sáng, lời văn của cô ấy trôi chảy, có nội hàm cụ thể, mỗi bài đều là tác phẩm tuyệt vời. Tôi viết không phải là bình luận. Mà đúng hơn là lời khen ngợi. Cảm nhận sau khi đọc của tôi là: Độc giả thân mến hãy lắng nghe kĩ Những chữ này là cam lộ Trong trẻo Đáng mừng Là âm thanh của thiện và mỹ.

🌟

Không phải kinh Phật Mà là trái tim tu hành của một người phụ nữ Không bị ô nhiễm Không bị phá vỡ Được bộc lộ một cách trọn vẹn Kết tinh quý hiếm

🌟

Hướng về pháp lưu truyền thừa cầu nguyện Bổn tôn Hộ pháp Căn bản Thượng sư Họ đều sẽ giáng lâm Sau đó Rất nhiều rất nhiều Không hành mẫu Đối với cô ấy Đã sinh lòng bi mẫn vô tận Cô ấy đã dâng thân khẩu ý cho Căn bản Thượng sư biết Bổn tôn biết Hộ pháp biết Phật pháp thuần tịnh Như thế hợp nhất thân thiết

🌟

Lời bình của tôi là Sự cống hiến của cô ấy sẽ đạt đến viên mãn Mọi chướng ngại sẽ được loại bỏ Thắng giải và chứng ngộ khai mở Thành tựu như vậy không dễ gặp Mỗi ngày một bài tâm đắc Công đức sẽ tăng gấp bội

🌟

Đối với những chúng sinh hiểu lầm Thị hiện chính niệm Đối với chúng sinh bị trói buộc Ban cho sự giải thoát Đối với chúng sinh đau khổ Đặt họ vào niềm hạnh phúc Đối với chúng sinh trong bóng tối Ban cho ánh sáng

🌟

Tôi nói với Hàn Vũ: "Truyền thừa của Chân Phật Tông đang ở trên người con, trong tương lai con không thể tránh khỏi việc trở thành một vị tông sư, con sẽ là Yeshe Tsogyal, con cũng sẽ là Machig Labdrön, là Không Hành Mẫu Yidam đại thành tựu."

Hộ pháp thiện thần sẽ bảo hộ. Sẽ có đại lực. Hãy nhớ samaya!

Tháng 8 năm 2024.

44. Pháp thân là như vậy

Đảnh lễ Căn bản Truyền thừa Thượng sư Liên Sinh Phật. Sư Tôn Sư Mẫu Phật an!

Đệ tử xin trình lên Sư Phật những hiểu biết và cảm nhận chưa trưởng thành từ việc thấy nghe nghĩ tu của mình trong thời gian gần đây, kính xin Sư Phật ban gia trì và chỉ dạy.

Bắt đầu từ việc thấy và không thấy Pháp thân.

Gần đây Sư Phật thường xuyên dùng những sự kiện kỳ lạ về việc thánh đệ tử nhìn thấy Pháp thân của Sư Phật để khuyến khích các đệ tử giữ vững niềm tin và tinh tấn thực hành. Vì vậy, đệ tử đã suy ngẫm về Pháp thân và có một vài nhận thức. Theo hiểu biết của đệ tử, Căn bản Truyền thừa Thượng sư Liên Sinh Phật đã chứng đắc, là sự thị hiện của Không tính và trí huệ, Pháp thân của Ngài "biến khắp hư không, không đâu không có". Dù đệ tử thấy hay không thấy đều như vậy. Sư Phật từng dạy: có thể thấy Pháp thân là do nhân duyên; không thấy Pháp thân, thực ra, Pháp thân luôn tồn tại, quả thật đúng như vậy.

Lấy ví dụ về trường hợp cá nhân đệ tử, một trải nghiệm cách đây vài tháng, đệ tử đã trực tiếp bạch với Sư Phật rằng, một ngày nọ trong lúc thiền định, trong một khoảnh khắc bất ngờ, đệ tử nhìn thấy nhiều Pháp thân của Sư Phật có kích thước như người thật, mỗi vị đều khoác pháp y ngũ sắc, trong thoáng chốc trang nghiêm lần lượt đi vào thân đệ tử. Sau đó, đệ tử cũng quên đi.

Nhưng gần đây, nhiều lần trong định khi quan sát năm luân xa ở trung mạch, thật ngạc nhiên lại hiện ra Pháp thân ngũ sắc của Sư Phật trên tòa sen. Điều không thể nghĩ bàn hơn là, đôi khi vô tình, đệ tử cũng thoáng thấy Ngài xuất hiện bên cạnh. Đến đây, đệ tử có thể xác định rằng, trước đây đệ tử chỉ thỉnh thoảng thấy Pháp thân Sư Phật, giờ đây mới nhận ra, Ngài không chỉ ở trong thân mà còn ở bên trái bên phải. Điều quý giá hơn nữa là, mỗi khi đệ tử có những thắc mắc phiền muộn không thể giải đáp trong tâm, rất rõ ràng, một cách tự nhiên đệ tử nhận được sự chỉ dẫn hữu tướng vô tướng, hữu thanh vô thanh, khiến đệ tử lập tức tâm lĩnh thần hội, bừng tỉnh thông suốt, phiền não được giải quyết nhanh chóng, thật sự không thể nghĩ bàn. Vì vậy đệ tử dám nói, Pháp thân của Sư Phật đã chứng đắc Không tính, dù thấy hay không thấy, đều hiện diện khắp mọi nơi.

Đột nhiên nhớ ra, Sư Phật đã từng nói với đệ tử từ thuở ban đầu: "Khi con đã sẵn sàng, ta sẽ đến!" Lúc đó con còn đang ngóng trông, mơ mộng viển vông, không ngờ phải đến tận nhiều năm sau, hôm nay, ước mơ mới thực sự thành hiện thực, con mới hoàn toàn hiểu rõ.

Kể từ đó, cảnh giới thiền định càng ngày càng khác biệt: định cảnh sâu hơn và kéo dài hơn, đỉnh đầu mát mẻ, tư duy trong sáng, năng lực quan sát tăng cường, trí tuệ phát triển. Khi vô niệm, tất cả đều nhẹ nhàng, tĩnh lặng, sáng suốt, vô ngã; khi hữu niệm, quán lửa, rồng lửa bốc lên, mát mẻ; cảm nhận về khí mạch và minh điểm càng mạnh mẽ, luồng khí từ luân xa đỉnh đầu tràn vào mạnh mẽ, thấu suốt tận xương cụt, lan tỏa khắp toàn thân đến tận ngón chân, chu kỳ lặp đi lặp lại, không ngừng tuần hoàn. Có khi thấy vô số điểm sáng màu vàng kim như muôn vàn ngôi sao phủ kín bầu trời đêm, trong từng điểm sáng dường như có chư tôn; hoặc thấy mặt trời tròn đầy, ấm áp và rực rỡ, toàn thể vững chắc không sợ hãi, khí thế mạnh mẽ như thép. Từ đây, con hoàn toàn tin tưởng vào lời Sư Phật đã dạy trong văn tập thứ 300 "Trở Về Tinh Hà" về lợi ích của việc tương ứng với Bổn tôn: Một, Ngài sẽ hiện thân giúp đỡ con. Hai, con sẽ vô hình trung giữ giới luật của Ngài. Ba, con sẽ phát tâm từ bi hỷ xả. Bốn, con sẽ học hỏi tình thương lớn của Ngài. Năm, con sẽ có niềm tin nhất tâm (chuyên nhất). Sáu, tham, sân, si của con sẽ dần dần tiêu trừ. Bảy, vô minh, ái luyến, thù hận, sợ hãi sẽ giảm bớt. Tám, buông bỏ chấp trước, trừ khử phiền não. Chín, xả bỏ bản ngã. Mười, nhờ Bổn tôn mà nhập vào Tam ma địa. Những điều xảy ra với đệ tử, trăm phần trăm đúng như lời Sư Phật dạy, từ đó con thay Thầy truyền pháp, làm các Phật sự như pháp hội, đồng tu, hỏi việc v.v…, luôn nhận được sự gia trì của Sư Phật và Bổn tôn, sự dẫn dắt vô hình, năng lực độ chúng tăng cường, tín chúng ai cũng cảm ứng liên tiếp, đại chúng hoan hỷ, thư thái và vui vẻ.

Gần đây, khi suy ngẫm về phẩm "Pháp Môn Bất Nhị" trong "Kinh Duy Ma Cật" mà Sư Phật đã giảng giải, con càng tin chắc rằng phẩm kinh này thực sự dạy về pháp môn thành tựu sự viên dung giữa lý và sự của chư Phật Bồ Tát. Đó là dùng Căn bản trí (Phật tính) tuyệt đối, như chiếc định hải thần châm [gậy như ý của Tôn Ngộ Không], xuyên suốt cả hữu tướng vô tướng, hữu vi vô vi, hóa giải mọi đối lập giữa thế gian và xuất thế gian, dung hòa mọi mâu thuẫn của vạn tướng, để đạt đến sự đại viên mãn thuần khiết, thanh tịnh và vĩnh hằng của vũ trụ.

Đệ tử tin rằng, nương theo pháp môn giải thoát được truyền lại từ các bậc thánh hiền nghìn đời, ứng dụng vào cuộc sống bình thường và phức tạp, chắc chắn có thể vượt qua mọi khó khăn, xua tan mây mù để thấy ánh mặt trời, tháo bỏ xiềng xích trói buộc, và mọi người đều có thể trở về với bản tính tự nhiên của pháp.

Ngày 14 tháng 7 năm 2024, tại đại pháp hội Hộ Ma A Di Đà Phật tại Cầu Vồng Lôi Tạng Tự, khi âm thanh trang nghiêm của thần chú A Di Đà Phật vang lên, ngọn lửa Hộ Ma được thắp sáng, và Sư Phật an tọa, bắt đầu kết ấn. Trong khoảnh khắc đó, trường năng lượng mạnh mẽ của Sư Phật bao trùm toàn thân con, lan rộng và nâng cao liên tục; kích hoạt con mắt thứ ba, ánh sáng cầu vồng từ tâm của Sư Phật bậc đại thành tựu cầu vồng dâng lên cao; một luồng cam lộ mát lành, gió nhẹ thổi, pháp hỷ tràn đầy, những loài chim kỳ lạ quý hiếm, phượng hoàng đuôi dài... phải chăng con đã đến cõi thiên giới? Phật A Di Đà, Bồ Tát Quan Thế Âm, Bồ Tát Đại Thế Chí, cùng nhiều vị Bồ Tát khác vây quanh, hồ nước tám công đức, hoa sen nhiều màu sắc, bầu trời trong xanh không mây, khắp nơi tràn ngập ánh sáng lung linh, tạo nên cảm giác vô cùng thanh thản và an lạc. Một ý niệm chợt nảy sinh trong tâm con: "Trong tương lai, khi viên tịch, nếu được sinh về cõi tịnh thổ trang nghiêm như vậy, thật là tuyệt diệu!"

Trong lúc con say mê không ngừng, tiếng chuông kim cang vang lên, tất cả trở về yên tĩnh. Sư Phật ứng biến ngay tại đó dạy thêm về pháp Nghìn chiếc thuyền pháp. Sư Phật từ bi, đệ tử có phúc, trong nghi thức mà Sư Phật tụng danh hiệu từng vị Phật Bồ Tát, từng phần tiếp dẫn các chúng sinh cõi u minh, cùng với từng câu Sư Phật mô tả chi tiết rõ ràng về sự trang nghiêm của thế giới Tây phương Cực Lạc, khiến các vong linh hướng về. Điều kỳ diệu hơn, mỗi lời mỗi chữ từ miệng Sư Phật tụng ra, như pháp chỉ, khiến đệ tử thấy rõ như đang ở hiện trường. Cuối nghi thức, Sư Phật truyền một câu cho vong linh xuống thuyền pháp, đảnh lễ Phật A Di Đà, Bồ Tát Quan Thế Âm, Bồ Tát Đại Thế Chí ở thế giới Cực Lạc. Đệ tử thậm chí như đang xem phim trên màn hình lớn, lập tức thấy được vô số vong linh, tuân theo lệnh lên bờ, hướng về trước Phật lễ bái. Cảnh tượng thật đến nỗi làm người ta xúc động.

"Kinh Duy Ma Cật" dạy rằng: "Tâm tịnh thì cõi Phật tịnh." Và trong sách của Sư Phật, Phật Thích Ca từng nói: "Mười phương pháp giới đều nằm trong trung mạch." Đệ tử sau nhiều năm được Sư Phật giáo hóa, tự thân trải nghiệm những cảm ứng chân thật, không khỏi từ đáy lòng tán thán; bí pháp thành tựu giải thoát nhanh chóng về cõi tịnh thổ chính là ở nơi Sư Phật, chúng ta cần gì phải tìm kiếm nơi khác?! Cảm ơn Sư Phật!!

Kính chúc Sư Phật an khang hạnh phúc, Phật thể an khang, thỉnh Phật trụ thế, quảng độ chúng sinh! Sư Mẫu khỏe mạnh vui vẻ, hộ sư hộ pháp, pháp hỷ tự tại!

Đệ tử Liên Từ đảnh lễ cung kính. Ngày 15 tháng 7 năm 2024.

🌟

Tôi viết một bài thơ về "Pháp thân":

Khi tôi thiền định Tâm không ở nơi nào Cũng không chỉ một ngày hai ngày Khi là ánh bình minh Khi là hoàng hôn

Du hành trong cõi u huyền không biết bao lần Hiện thân đường đường Ai là chủ Ai là khách Hướng về ai để dặn dò

Biến khắp hư không Như bướm bay ong vờn Chỉ cần cầu xin Sẽ tùy theo lời thỉnh mà đến Như Quan Thế Âm Bồ Tát Rưới khắp cam lộ.

(Hết.)


Mục lục