
Kinh Công Đức Tắm Phật
Xuất bản: N/A
Địa điểm: N/A
Tác giả: N/A
Biên dịch: Nhóm Upala
Tôi nghe như vầy.
Một thời, Thế Tôn ở trên đỉnh núi Linh Thứu thuộc thành Vương Xá, cùng với các đại tỳ kheo một nghìn hai trăm năm mươi vị, lại có vô lượng vô biên các đại Bồ Tát, cùng thiên long, bát bộ đều vân tập đông đủ.
Bấy giờ, Bồ Tát Thanh Tịnh Tuệ đang ngồi trong đại chúng, vì thương xót các hữu tình mà khởi ý nghĩ rằng: Chư Phật, Như Lai lấy nhân duyên gì mà được thân thanh tịnh, đủ tướng tốt trang nghiêm?
Lại nghĩ: Các loài hữu tình, nếu được gặp Như Lai, thân cận cúng dường, thì phước báo nhận được vô lượng vô biên. Không biết sau khi Như Lai nhập Niết-bàn, các chúng sinh ấy phải làm gì để cúng dường, tu công đức gì để khiến thiện căn của họ chóng được viên mãn Vô thượng Bồ đề?
Nghĩ như vậy rồi, Bồ Tát liền từ chỗ ngồi đứng dậy, để hở vai áo bên phải, đảnh lễ chân Phật, quỳ dài chắp tay bạch Phật rằng: Thế Tôn! Con muốn thưa hỏi, nguyện xin Ngài từ bi cho phép.
Phật dạy: Thiện nam tử! Cứ tùy điều ông hỏi, Ta sẽ vì ông mà nói.
Bấy giờ, Bồ Tát Thanh Tịnh Tuệ bạch Phật rằng: Chư Phật, Như Lai, Ứng Cúng, Chính Đẳng Chính Giác lấy nhân duyên gì mà được thân thanh tịnh, đủ tướng tốt trang nghiêm? Còn các chúng sinh nếu được gặp Như Lai, thân cận cúng dường, thì phước báo nhận được vô lượng vô biên. Nhưng sau khi Như Lai nhập Niết-bàn, các chúng sinh ấy nên làm gì để cúng dường, tu công đức gì, để thiện căn của họ chóng được viên mãn Vô thượng Bồ đề?
Khi ấy, Thế Tôn bảo Bồ Tát Thanh Tịnh Tuệ rằng: Lành thay, lành thay! Ông có thể vì hàng chúng sinh vị lai mà phát ra câu hỏi như thế, nay ông hãy lắng nghe kỹ, khéo suy nghĩ và ghi nhớ, như lời nói mà tu hành. Ta sẽ vì ông giảng giải rõ ràng.
Bồ Tát Thanh Tịnh Tuệ thưa: Vâng, bạch Thế Tôn! Con rất vui lòng muốn được nghe.
Phật bảo Bồ Tát Thanh Tịnh Tuệ rằng: Thiện nam tử! Nên biết bố thí, trì giới, nhẫn nhục, tinh tấn, suy ngẫm, trí tuệ, từ, bi, hỷ, xả, giải thoát, giải thoát tri kiến, lực, vô úy, tất cả Phật pháp, tất cả chủng trí đều thanh tịnh, cho nên Như Lai thanh tịnh.
Nếu đối với chư Phật, Như Lai mà dùng tâm thanh tịnh làm các thứ cúng dường hương, hoa, chuỗi vòng, phướn, lọng, đồ trải ngồi nằm, bày đặt trước Phật, dùng đủ mọi thứ trang nghiêm; lại lấy nước thơm tuyệt diệu tắm rửa tôn dung, đốt hương xông khắp, vận tâm cùng khắp pháp giới; lại dùng thức ăn, âm nhạc, đàn ca, tán tụng công đức bất cộng của Như Lai, phát nguyện thù thắng, hồi hướng về biển trí nhất thiết vô thượng, thì công đức sinh ra vô lượng vô biên, cho đến Bồ đề thường nối tiếp không dứt. Vì sao vậy? Vì phước và trí của Như Lai là không thể nghĩ bàn, không thể tính đếm, không ai sánh kịp. Thiện nam tử! Chư Phật, Thế Tôn có đủ ba thân, tức là Pháp thân, Thọ dụng thân và Hóa thân. Sau khi Ta nhập Niết-bàn, nếu muốn cúng dường ba thân ấy thì nên cúng dường xá lợi. Xá lợi lại có hai loại: một là xá lợi xương thân, hai là xá lợi pháp tụng.
Bấy giờ, Phật nói kệ rằng:
Chư pháp từ duyên khởi
Như Lai nói là nhân
Pháp ấy nhân duyên hết
Ấy lời Đại Sa Môn.
Nếu nam tử, nữ nhân, tỳ kheo cùng năm chúng tạo tượng Phật, nếu không đủ sức, thì thấp nhất chỉ cần làm lớn bằng hạt lúa mạch, tạo hình tháp như quả táo nhỏ, trụ phướn như cây kim, lọng như mảnh cám, xá lợi như hạt cải, hoặc chép pháp tụng rồi an trí bên trong. Đem các thứ trân quý như trên mà cúng dường, tùy theo sức mình có, chí thành và cung kính, thì như cúng dường chính thân Ta hiện tại, không khác chút nào.
Thiện nam tử! Nếu có chúng sinh có thể làm cúng dường thù thắng như thế, thì thành tựu mười lăm công đức thù thắng để tự trang nghiêm:
- Thường thấy hổ thẹn.
- Phát tâm tịnh tín.
- Tâm mình chính trực.
- Thân cận thiện hữu.
- Vào trí vô lậu.
- Thường thấy chư Phật.
- Hằng trì chính pháp.
- Có thể như lời nói mà làm.
- Tùy ý được sinh về cõi Phật thanh tịnh.
- Nếu sinh trong loài người, sẽ sinh vào đại tộc tôn quý, được người kính trọng, sinh tâm hoan hỷ.
- Sinh trong loài người, tự nhiên niệm Phật.
- Các ma quân không thể làm tổn hại.
- Có thể ở thời mạt thế hộ trì chính pháp.
- Được mười phương chư Phật gia hộ.
- Chóng thành tựu năm phần Pháp thân.
Bấy giờ, Thế Tôn liền nói bài kệ rằng:
Ta sau khi Niết-bàn
Ai cúng dường xá lợi
Hoặc tạo tháp Phật Đà
Và hình tượng Như Lai
Tại chỗ tượng tháp ấy
Quét tẩy làm đàn tràng
Dùng đủ thứ hương hoa
Rải bày lên trên đó
Lấy nước thơm thanh diệu
Tắm rửa thân tượng Phật
Các thức ăn thượng vị
Hết lòng đem cúng dường
Tán thán đức Như Lai
Vô lượng khó nghĩ bàn
Phương tiện trí thần thông
Chóng đến bờ bên kia
Được thân kim cương ấy
Đủ ba mươi hai tướng
Cùng tám mươi vẻ đẹp
Độ thoát các quần sinh.
Khi ấy, Bồ Tát Thanh Tịnh Tuệ nghe bài kệ này xong, bạch Phật rằng: Chúng sinh vị lai làm sao tắm tượng?
Phật bảo Bồ Tát Thanh Tịnh Tuệ rằng: Các ông nên khởi tâm chính niệm đối với Như Lai, chớ chấp hai bên, đừng mê lầm nơi không và có; đối với các thiện phẩm thì khát khao kính ngưỡng không chán; khéo tu ba giải thoát môn, thường cầu xuất ly, chớ trụ nơi sinh tử; đối với các chúng sinh, khởi đại từ bi, nguyện chóng thành tựu ba thân ấy.
Thiện nam tử! Ta đã vì ông nói về bốn Thánh Đế, mười hai Nhân Duyên, sáu Ba-la-mật, nay lại vì ông và các quốc vương, vương tử, đại thần, hậu cung phi hậu, thiên long, người, quỷ mà nói pháp tắm tượng. Đây là pháp cúng dường số một trong tất cả cúng dường, thắng hơn cả bố thí bảy báu đầy như cát sông Hằng. Khi tắm tượng, nên dùng chiên đàn Ngưu Đầu, bạch đàn, tử đàn, trầm thủy, huân lục, uất kim hương, long não hương, linh lăng, hoắc hương v.v… nghiền trên đá sạch thành hương nhão, dùng làm nước thơm, đặt trong vật sạch. Ở nơi thanh tịnh, dùng đất tốt làm đàn, hoặc vuông hoặc tròn, tùy theo lớn nhỏ, trên đặt tòa tắm, giữa an tượng Phật, rưới nước thơm, tắm rửa sạch sẽ, lại dội nước trong cho tươi mát. Nước dùng để tắm phải đều lọc sạch, chớ để làm hại côn trùng. Nước tắm tượng, dùng hai ngón tay nhúng lấy nước, đặt nơi đỉnh đầu, gọi là nước cát tường, rồi đổ xuống đất sạch, chớ để chân dẫm lên. Dùng khăn mềm lau tượng cho sạch, đốt các thứ danh hương, hương thơm lan khắp, rồi an trí tượng về chỗ cũ.
Thiện nam tử! Do làm pháp tắm tượng Phật như thế, nên khiến các ông, đại chúng trời người hiện được giàu vui, không bệnh, kéo dài tuổi thọ, những điều nguyện cầu đều được như ý, quyến thuộc thân hữu đều an ổn, thường xa lìa tám nạn, vĩnh viễn ra khỏi nguồn khổ, không thọ thân nữ, chóng thành Chính Giác. Sau khi an trí xong, lại đốt các thứ hương, tự đối trước tượng, chí thành chắp tay mà nói bài tán thán rằng:
Con nay tắm gội Đức Như Lai
Bậc trí trang nghiêm công đức đầy
Chúng sinh ngũ trọc lìa uế nhiễm
Cùng chứng Như Lai tịnh Pháp thân.
Giới định huệ giải hương tri kiến
Khắp mười phương cõi thường thơm ngát
Nguyện làn hương này cũng như thế
Vô lượng vô biên làm Phật sự.
Lại nguyện ba đường khổ luân dứt
Đều khiến trừ nóng được mát lành
Đều phát tâm Vô thượng Bồ đề
Mãi lìa sông ái lên bờ giác.
Phật nói kinh này rồi, khi ấy trong đại chúng có vô lượng vô biên Bồ Tát chứng đắc Vô cấu tam muội, vô lượng chư thiên được Bất thoái trí, các hàng Thanh Văn nguyện cầu Phật quả, tám vạn bốn nghìn chúng sinh đều phát tâm Vô thượng Chính đẳng Chính giác.
Bấy giờ, Bồ Tát Thanh Tịnh Tuệ bạch Phật rằng: Thế Tôn! May nhờ bậc Đại Sư thương xót chúng con, dạy pháp tắm tượng. Nay con xin khuyên hóa quốc vương, đại thần và tất cả người có lòng tin, ưa làm công đức, nên hằng ngày tắm gội tôn tượng, sẽ được lợi ích lớn. Xin thường kính nhận, hoan hỷ phụng hành!
(Hết)